Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đại Dũng lải nhải bên tai tiểu mộc tượng, nhưng cậu chỉ nghe lọt đúng một câu: Sư phụ giết người?
Sư phụ giết người ư?
Không thể nào. Sư phụ cả đời đi Nam về Bắc, tuy tính tình có hơi quái gở, lại ham rượu, nhưng chưa bao giờ làm điều ác, đừng nói đến chuyện giết người.
Hơn nữa ông và hai người canh công trường nhà họ Lưu quan hệ cũng khá tốt, xưa nay không oán gần đây không thù, tại sao phải giết họ?
Tiểu mộc tượng nhắm mắt lại, khóe mắt phải lại nhói đau.
Gân xanh bên thái dương cậu giật liên hồi, thình thịch, thình thịch, làm cậu xây xẩm mặt mày. Một lát sau, cậu nghe thấy tiếng ai đó cung kính gọi: "Lâm trưởng quan."
Tiểu mộc tượng mở mắt ra, thấy người đàn ông trung niên mặt sắt ban nãy đã đứng trước mặt. Hắn vẫy tay gọi cậu:
- Lại đây.
Người bên cạnh lập tức buông tay, để cậu tự đi tới.
Tiểu mộc tượng theo Lâm trưởng quan đến bên một bức tường trong sân vắng người. Lâm trưởng quan nhìn cậu một lượt rồi hỏi:
- Tên gì?
Tiểu mộc tượng biết thân phận của người này. Thời nhà Thanh gọi là tuần bổ, sang Dân Quốc gọi là cảnh sát. Nhưng Càn Thành là vùng sâu vùng xa, thời cuộc lại đang loạn lạc, cảnh sát ở đây thực chất là do dân đoàn thuê, thân hào địa phương quản lý, tự gây quỹ tại chỗ để lo an ninh trật tự.
Mấy ngày làm việc ở đây, cậu đã nghe danh tiếng người này. Hắn tên Lâm Nhất Dân, là nhân vật có máu mặt ở cả đạo Thần Nguyên. Dù là quan trên, thân hào địa phương hay thổ phỉ trên núi, hắn đều có quan hệ dây mơ rễ má.
Chính nhờ bản lĩnh đó mà hắn mới ngồi vững ở cái ghế này giữa thời loạn thế.
Tiểu mộc tượng không dám nói bậy, thành thật khai báo rõ ràng lai lịch bản thân.
Nghe xong, người đó cười nhạt không rõ ý tứ, rồi nói:
- Vụ này khá phức tạp. Mấy ngày tới mày đừng có đi lung tung, có tình hình gì tao sẽ tìm mày hỏi chuyện bất cứ lúc nào.
Hắn định bỏ đi thì tiểu mộc tượng chặn lại, hỏi:
- Sư phụ tôi chắc chắn không làm chuyện này, chắc chắn không phải ông ấy.
Người đó dừng bước, ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi:
- Phải rồi, tao nghe người ta bảo sư phụ mày trước kia ở cái Lỗ Ban giáo gì đó hả?
Tiểu mộc tượng vội chối:
- Ông ấy chỉ là thợ mộc, đi xây nhà cho người ta thôi. Lỗ Ban giáo gì đó ông ấy cũng biết chút chút, chỉ là giúp người ta trừ tà, kỹ năng phòng thân để hành tẩu giang hồ thôi.
Lâm trưởng quan hỏi tiếp:
- Có kẻ thù nào không?
Tiểu mộc tượng lắc đầu:
- Bọn tôi đi xây nhà thì có kẻ thù gì chứ?
Miệng nói vậy nhưng trong lòng tiểu mộc tượng lại đánh thót một cái.
Cậu chợt nhớ ra một chuyện.
Chẳng lẽ là do kẻ hạ yếm chú trong nhà mới trước đó giở trò?
Vừa nghĩ đến khả năng này, tiểu mộc tượng lập tức liên tưởng đến nhiều chuyện. Người thường hạ yếm chú, vật yếm thường là những thứ dơ bẩn; kẻ tàn độc hơn thì dùng nội tạng, xác động vật; còn dùng xác thai nhi chưa chào đời làm vật yếm thì thuộc loại cực kỳ độc địa, tàn nhẫn.
Tại sao lại nói vậy?
Bởi vì đứa trẻ đó vốn dĩ phải trải qua bao gian nan mới đến được nhân thế, tận hưởng những điều tốt đẹp, vậy mà chưa kịp chào đời đã chết yểu. Oán hận trong lòng nó thực ra còn nồng nặc hơn oán hận của bất kỳ người sống nào.
Trong đó lại chia làm hai loại: một là do bẩm sinh thiếu chất, người mẹ có bệnh nên không giữ được thai; loại thứ hai thì đáng sợ hơn nhiều, đó là vì để bố cục yếm thuật này mà tước đoạt quyền được sống của nó.
Oán hận của loại sau nồng nặc đến mức khiến người ta dựng tóc gáy.
Kẻ tạo ra cục diện này ắt hẳn tổn hại âm đức, cũng tuyệt đối là kẻ vô cùng đáng sợ.
Trước đó Lỗ Đại từng nói chuyện với tiểu mộc tượng, cho rằng dù Lưu gia đã bỏ tiền ra dàn xếp êm xuôi, nhưng kẻ đứng sau chưa chắc đã chịu dừng tay, nói không chừng sẽ còn ra tay tiếp.
Mấy ngày nay họ ở lại đây cũng là để đề phòng chuyện này.
Vậy có khả năng nào kẻ đứng sau kia không tiếp tục động tay chân vào ngôi nhà nữa, mà xé toạc lớp mặt nạ giả nhân giả nghĩa, ra tay trực tiếp với những người đã phá giải sự việc là thầy trò họ?
Tiểu mộc tượng không dám giấu giếm, vội vàng kể lại tình hình này cho Lâm trưởng quan nghe.
Lâm trưởng quan nghe xong bĩu môi tỏ vẻ không tin lắm. Gã sai nha bên cạnh chen vào:
- Nếu đúng như vậy thì rắc rối to, lại còn dính đến ân oán giang hồ nữa cơ à. Mấy kẻ đi giang hồ, chạy bến bãi như bọn mày đi đâu cũng gây họa, ai biết là chuyện ở đây hay là ân oán gây ra từ chỗ khác?
Gã lải nhải bên cạnh, Lâm trưởng quan không ngăn cản, đợi gã nói xong mới hỏi tiểu mộc tượng thêm vài câu, rồi bảo:
- Vụ này hiện giờ hơi phức tạp, mỗi người một phách. Xem hiện trường xong rồi, giờ dẫn tao đi xem chỗ ở của bọn mày.