Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
May là gã không dừng lại, cứ thế phi ngựa đi thẳng, để lại bóng lưng và ánh đuốc chập chờn xa dần.
Có án mạng sao?
Tiểu mộc tượng cảm thấy bất an. Nỗi bất an ấy như đốm lửa nhỏ, vừa nhen lên đã bùng cháy dữ dội trong lòng, thôi thúc cậu rảo bước nhanh hơn về phía trấn Tam Đạo Khảm.
Cậu nén mệt mỏi, dốc hết sức lực, cuối cùng cũng về đến trấn. Đứng từ trên cao nhìn xuống, nơi đèn đuốc sáng trưng nhất lại chính là công trường nhà mới của Lưu gia.
Chuyện đời quả nhiên sợ cái gì thì cái đó đến.
Khi tiểu mộc tượng hớt hải chạy đến công trường, thấy bên ngoài người dân vây kín một vòng lớn, già trẻ gái trai đủ cả, chật ních. Tiểu mộc tượng vất vả len vào trong, cuối cùng cũng có người nhận ra cậu, hô lớn:
- Đồ đệ của đốc công đại tượng về rồi, mau tránh đường!
Nghe vậy, đám đông lập tức giãn ra nhường một lối đi, tiểu mộc tượng mới lách người vào được.
Vào đến vòng trong, cậu thấy hai con ngựa buộc ở cọc gỗ bên cạnh, chắc là của hai gã sai nha gặp trên đường.
Tay xách gói thịt bọc lá sen và vò rượu, cậu tiếp tục đi vào. Lúc này Đại Dũng từ trong bước ra, túm chặt lấy cậu, quát:
- Đi, vào gặp quan!
Đại Dũng lúc này chẳng còn vẻ khách sáo thường ngày, bàn tay hắn siết chặt lấy tay tiểu mộc tượng như kìm sắt.
Cái điệu bộ này giống như sợ cậu chạy mất vậy.
Tiểu mộc tượng gần như bị áp giải đi vào. Cậu kinh ngạc hỏi Đại Dũng:
- Sư phụ tôi đâu? Sư phụ tôi đâu rồi?
Đại Dũng không trả lời, cứ thế lôi cậu đi. Qua khỏi lán trại trước công trường, tiểu mộc tượng nhìn thấy một người đàn ông nằm trong vũng máu. Người đó nằm ngửa, nửa khuôn mặt đã biến mất, óc chảy đầy đất, nhưng cậu vẫn nhận ra đó là người gác đêm của nhà họ Lưu.
Chết người rồi?
Tiểu mộc tượng càng thêm kinh hãi. Đại Dũng lôi cậu đến hiện trường công trường bừa bộn, rồi hướng về phía trước nói lớn:
- Lâm trưởng quan, tên này chính là nghi phạm Cam Thập Tam, đồ đệ của Lỗ Đại.
…
Vừa rồi còn được người người ca tụng, mới đi lên huyện một chuyến quay về đã thành đồ đệ của nghi phạm. Sự thay đổi thân phận đột ngột và chênh lệch quá lớn này khiến tiểu mộc tượng ngớ người ra. Theo phản xạ, cậu định vùng ra, nhưng bị mấy gia đinh nhà họ Lưu quen mặt giữ chặt. Đúng lúc đó, một người đàn ông sắc mặt lạnh lùng bước tới trước mặt cậu, rút từ thắt lưng ra một cái hộp đen sì, chĩa thẳng vào ngực tiểu mộc tượng.
Súng.
Tiểu mộc tượng lăn lộn bến bãi, dĩ nhiên biết thứ đang chĩa vào ngực mình là gì, cũng biết hậu quả khi người kia bóp cò, nên không dám giãy giụa nữa.
Lúc này, cậu cũng nhận ra người đàn ông mặc quân phục, tướng mạo hung dữ trước mặt.
Chính là gã sai nha đã liếc nhìn cậu trên đường ban nãy.
Tiểu mộc tượng đứng im, người kia cũng không làm gì thêm, chỉ lạnh lùng nhìn cậu một cái rồi chĩa súng vào thứ cậu đang xách trên tay, hỏi:
- Cái gì đây?
Tiểu mộc tượng đáp:
- Đồ ăn và rượu.
Người đó ra hiệu cho người bên cạnh cầm lấy, rồi bảo:
- Mở ra.
Có người đưa tay giật lấy, tiểu mộc tượng không giữ lại mà để họ cầm đi. Sau khi mở ra, người nọ báo cáo:
- Cảnh trưởng, là chân giò lợn và gan lợn kho tương của tiệm Trương Ký, một gói lạc rang, rượu này chắc là của Đắc Nguyệt Lâu.
Người đàn ông nhìn chằm chằm tiểu mộc tượng, hỏi:
- Trương Ký và Đắc Nguyệt Lâu ở trên huyện, mày chạy lên tận đó mua à?
Tiểu mộc tượng gật đầu:
- Sư phụ tôi sai đi.
Người kiểm tra bên cạnh thò tay nhón một miếng gan lợn bỏ vào miệng, nhai ngon lành rồi nói với gã cảnh trưởng:
- Cảnh trưởng, lúc bọn tôi phi ngựa tới có gặp thằng nhãi này. Tính theo giờ giấc thì chắc không liên quan đến nó đâu.
Người đàn ông thản nhiên cất khẩu súng đi, nói như không có chuyện gì:
- Tao biết.
Hắn quay người đi vào trong. Gã cầm đồ ăn cũng không trả lại cho cậu mà đi theo sau. Tiểu mộc tượng chẳng màng đến đồ ăn, vội hỏi với theo:
- Sư phụ tôi đâu? Ông ấy ở đâu?
Công trường xảy ra chuyện, lại có người chết, Đại Dũng còn bảo sư phụ cậu là nghi phạm, mọi việc dồn dập ập đến khiến tiểu mộc tượng trở tay không kịp.
Đầu óc cậu ong ong.
Nhưng điều cậu quan tâm nhất vẫn là tung tích của sư phụ.
Người đàn ông được gọi là "Lâm trưởng quan" không thèm để ý đến cậu, gã sai nha đi cùng cũng mặc kệ. Chỉ có Đại Dũng đang lôi cậu đi là hằn học đáp:
- Bọn tao còn đang muốn hỏi mày sư phụ mày ở đâu đây này?
Tiểu mộc tượng hỏi:
- Ý anh là sao?
Đại Dũng nói:
- Sư phụ mày lòng dạ khó lường. Chưa đến giờ nghỉ đã cho thợ thuyền về hết. Không bao lâu sau thì lão giết lão Mã, đánh ngất Nhị Ngưu. Thầy thuốc Kỳ trong trấn đến xem bảo chưa chắc đã tỉnh lại được. Giờ thì hay rồi, gây án xong lão bỏ trốn mất tăm, để lại cả đống họa này… Mày nghĩ xem, lão Mã trên có mẹ già dưới có con thơ, hai đứa con còn chưa lớn; Nhị Ngưu tuy chưa vợ nhưng mẹ già đã hơn năm mươi, lưng còng rạp xuống đất. Mày bảo hai gia đình đó sau này sống thế nào đây?