Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu mộc tượng đáp rằng tiến độ bên này đang gấp, lại thêm sư phụ đã có giao kèo miệng với Lưu lão gia, nên phải xong việc ở đây mới tính đến chuyện nhận việc khác.

Hơn nữa, mọi việc còn phải hỏi ý kiến sư phụ, vì xong việc ở trấn Tam Đạo Khảm, sư phụ cậu có thể sẽ đi nơi khác chứ chưa chắc đã ở lại đây.

Nghe vậy, Ngô Bán Tiên thở dài thườn thượt, miệng liên tục lẩm bẩm: "Tiếc quá, tiếc quá."

Ánh mắt ông ta nhìn tiểu mộc tượng như đang nhìn một khối ngọc quý chưa được ai mài giũa.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, công trình tiến triển đâu ra đấy. Một buổi chiều nọ, khi ráng chiều đỏ rực cả bầu trời, tiểu mộc tượng vừa hoàn thành xong chiếc ghế thái sư chạm trổ, vươn vai định tìm việc khác làm tiếp thì Lỗ Đại bất ngờ đi tới, bảo:

- Con ra tiệm Trương Ký mua cái chân giò lợn, thêm nửa cân gan lợn kho tương, một gói lạc rang, rồi sang Đắc Nguyệt Lâu mua một bầu rượu ngô…

Tiểu mộc tượng ngạc nhiên hỏi:

- Mua ở trấn không được ạ?

Tiệm Trương Ký và Đắc Nguyệt Lâu đều nằm trên huyện Càn Thành, cách đây những mười tám dặm, lại phải vượt qua một ngọn núi, đường đi khá vất vả. Giờ này trời đã chập choạng tối, đi đi về về chắc phải tối mịt mới tới nơi.

Lỗ Đại nghe vậy lườm tiểu mộc tượng một cái, dúi tiền vào tay cậu rồi gắt:

- Bảo đi thì cứ đi, lôi thôi cái gì?

Dù cảm thấy yêu cầu hôm nay của sư phụ hơi khác thường nhưng tiểu mộc tượng không dám trái lệnh, xỏ vội đôi giày vải chuẩn bị lên đường. Đúng lúc này, sư phụ cũng hô hào thợ thuyền nghỉ tay sớm hơn mọi ngày. Đám người làm tưởng đốc công thương tình mọi người vất vả nắng nôi nên ai nấy đều cảm kích. Ra đến cửa gặp tiểu mộc tượng, mấy thanh niên quen biết liền rủ rê:

- Thập Tam, ra sông tắm không? Cho mát mẻ tí…

Tiểu mộc tượng xua tay, cười khổ:

- Tôi phải lên huyện mua rượu cho sư phụ đây.

Có người quan tâm hỏi:

- Lên huyện á? Muộn thế này còn đi, lúc về trời tối đen như mực, đi đường cẩn thận nhé. Trên núi Đông Sơn có thú dữ đấy, mà thời buổi này cũng chẳng thái bình gì, gặp phải thổ phỉ là mất mạng như chơi.

Tiểu mộc tượng hơi hoảng, hỏi lại: "Thật á?"

Người lớn tuổi bên cạnh cười bảo:

- Nó dọa mày đấy. Nhưng mà trong trấn thiếu gì rượu thịt, việc gì phải lên tận huyện mua?

Tiểu mộc tượng đáp:

- Sư phụ tôi sai bảo thế, tôi đâu biết được.

Một gã đầu trọc chép miệng:

- Ây dà, làm đồ đệ kể cũng cực nhỉ.

Một thanh niên khác xuất thân từ nhóm thợ mộc lại tỏ vẻ ngưỡng mộ:

- Cực thì có cực, nhưng học được nghề thật. Nếu Lỗ đại sư phụ chịu dạy tôi, đừng nói bảo tôi đi Càn Thành, dù có bắt tôi chạy bộ đến Đàm Châu tôi cũng cam lòng.

Người bên cạnh cười nhạo:

- Thằng con rùa này mơ mộng hão huyền. Mày chân tay lóng ngóng thế kia, Lỗ sư phụ dạy mày làm cái gì? Tưởng ai cũng có thiên phú như Thập Tam chắc?

Lại có người hỏi:

- Thập Tam, bản lĩnh thực sự của sư phụ cậu là trừ tà bắt ma, mấy món đó cậu học được chưa?

Tiểu mộc tượng lắc đầu:

- Sư phụ không cho tôi đụng vào mảng đó. Ông bảo người làm nghề này kiêng kỵ nhiều lắm, cần phải có đại khí vận để trấn áp. Tôi mệnh mỏng, không học được đâu.

Người lớn tuổi thở dài: "Tiếc thật, tiếc thật."

Tiểu mộc tượng cùng mọi người rời khỏi công trường, theo đường lớn đi về phía huyện lỵ.

Cậu là thanh niên trai tráng, trời sinh sức vóc hơn người, lại từng theo một đao khách nổi tiếng ở Kiềm Dương tên Hùng Thảo học bộ đao pháp "Trấn Áp Kiềm Linh", cũng coi như nửa người trong giang hồ. Tuy sư phụ cấm cậu dùng võ tranh đấu với người khác nhưng cái nền tảng thì vẫn còn đó, nên cậu đi lại rất nhanh, bước chân thoăn thoắt như bay, chẳng những không thấy mệt mà còn coi như dịp ra ngoài hít thở không khí cũng tốt.

Trời vừa tối hẳn thì cậu đến huyện lỵ. Huyện Càn Thành là phủ lỵ của đạo Thần Nguyên vùng Tương Tây, có quân đội đóng trú nên buổi tối rất náo nhiệt. Tiệm Trương Ký và Đắc Nguyệt Lâu vẫn còn mở cửa. Tiểu mộc tượng mua xong rượu thịt, không dám trễ nải nửa khắc, vội vã quay trở về.

Đường núi gập ghềnh, lúc về cậu đã thấm mệt. Trời tối đen, dù có ánh trăng soi đường cũng phải dò dẫm từng bước, tốc độ tự nhiên chậm lại.

Tiểu mộc tượng sợ về muộn bị sư phụ mắng nên dù mệt rã rời vẫn cắn răng bước tiếp không nghỉ.

Lúc qua núi Đông Sơn, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Tiểu mộc tượng ngoái lại nhìn, đập vào mắt là hai ngọn đuốc sáng rực, tiếp đó là hai gã sai nha cưỡi ngựa phóng vụt qua. Lúc lướt qua tiểu mộc tượng, gã đi đầu theo phản xạ liếc nhìn cậu một cái.

Gã này tướng mạo hung dữ, má trái có vết sẹo dài, đôi mắt lóe lên tia nhìn sắc lạnh. Tiểu mộc tượng bị gã nhìn mà cảm giác như có lưỡi dao cứa vào mặt, tim đập thon thót.