Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Có lẽ thích không khí ở công trường nên cứ cách một ngày cô lại đến, tìm tiểu mộc tượng trò chuyện.

Con trai quản gia Đại Dũng có vẻ hơi để ý đến tiểu thư Tiểu Nha, không thích cô lượn lờ ở cái công trường toàn đàn ông, lắm lúc còn ở trần trùng trục này, nên đã nhắc khéo mấy lần. Sau bị cô mắng cho một trận té tát mới thôi không dám ho he nữa.

Lưu Tiểu Nha tỏ ra đặc biệt nhiệt tình với tiểu mộc tượng, khiến đám dân quê làm công ở đó không tránh khỏi xì xào bàn tán sau lưng.

Tiểu mộc tượng ban đầu không để ý lắm, về sau thấy phiền phức quá, cuối cùng tìm cơ hội nói thẳng thừng với vị tiểu thư Lưu gia:

- Tôi có đối tượng rồi, là hôn sự do sư phụ tôi định đoạt…

Không ngờ cậu vừa nói xong, Lưu Tiểu Nha lập tức đỏ bừng mặt, trừng mắt mắng:

- Cậu… cậu là đồ lưu manh!

Sau khi bị tiểu thư nhà họ Lưu mắng là "lưu manh", cô bé không còn đến công trường nữa. Kéo theo đó, chất lượng cơm nước cho hai thầy trò cũng xuống dốc không phanh. Món thịt kho tàu béo ngậy thường ngày chẳng thấy tăm hơi, thay vào đó là món thịt xông khói, đã thế thịt thì ít mà rau dớn trộn vào thì nhiều, ăn vào nhạt nhẽo vô vị.

Điều này khiến tiểu mộc tượng không khỏi luyến tiếc những ngày có cô chủ nhỏ ghé thăm.

Thực tình mà nói, quãng thời gian ở nhà họ Lưu là những ngày tháng êm đềm hiếm hoi đối với tiểu mộc tượng, vốn quen cảnh màn trời chiếu đất, bôn ba khắp chốn giang hồ cùng sư phụ.

Nhất là những bữa cơm được nấu riêng ấy, dư vị của nó cứ vương vấn mãi trong tâm trí cậu.

Bởi lẽ từ thuở ấu thơ, cái đói đã luôn ám ảnh trong ký ức của tiểu mộc tượng.

Được ăn thịt, đối với cậu, chính là hạnh phúc lớn lao nhất trần đời.

Đặc biệt là những miếng thịt mỡ béo ngậy. Chỉ cần nghĩ đến thôi, tiểu mộc tượng đang cắm cúi làm việc cũng không kìm được mà chép miệng, tưởng tượng lại cảm giác vị béo tan chảy lan tỏa trong khoang miệng.

Tuy nhiên, tiểu mộc tượng quả thực đã có hôn ước, lại còn là do chính sư phụ cậu đứng ra lo liệu, nên dù miếng thịt mỡ có sức cám dỗ đến đâu, cậu cũng không dám làm trái lời thầy.

Trong lòng cậu, sư phụ là trời, là đất, là tất cả.

Hồi nhỏ vì không nghe lời, tiểu mộc tượng đã phải chịu không biết bao nhiêu trận đòn roi, nhịn đói không biết bao nhiêu bữa. Sự phục tùng và ỷ lại vào sư phụ đã ăn sâu vào tận xương tủy.

Cuộc sống ở công trường trở nên tẻ nhạt sau khi tiểu thư Lưu gia không còn lui tới. Bù lại, tiểu mộc tượng bớt phải bận tâm, dồn toàn bộ tâm trí vào công việc xây dựng, chế tác. Cậu làm việc quần quật từ lúc hửng đông cho đến khi mặt trời xuống núi, rồi cùng đám thợ thuyền dân quê ra con sông nhỏ đầu trấn tắm mát. Có hôm cao hứng, cậu lặn một hơi dài dưới nước, hồi lâu mới ngoi lên, khiến mọi người trầm trồ thán phục.

Về khoản lặn ngụp, tiểu mộc tượng giỏi đáo để.

Trong khi tiểu mộc tượng hòa đồng với mọi người thì Lỗ Đại lại tỏ ra khá xa cách, lập dị. Ngoài thú vui hút thuốc lào, ông còn rất mê rượu. Ngày nào xong việc ông cũng phải ghé quán rượu trong trấn mua rượu, uống cho say mềm rồi mới chịu đi ngủ.

Dĩ nhiên, dù uống thế nào, Lỗ Đại cũng tuyệt đối không để lỡ việc.

Sự tham gia của hai thầy trò giúp tiến độ thi công ngôi nhà mới của Lưu gia được đẩy nhanh đáng kể, khiến Lưu lão gia mừng ra mặt.

Tiểu thư Lưu gia giận dỗi được vài hôm, có lẽ buồn chán không chịu được nên lại lò dò tới mấy lần. Lần này tiểu mộc tượng khôn hồn không nói năng lung tung nữa, cứ cặm cụi làm việc, ai hỏi gì đáp nấy.

Quả nhiên, cô chủ nhỏ vui vẻ trở lại thì chất lượng bữa ăn cũng được cải thiện rõ rệt.

Trong thời gian này, Ngô Bán Tiên cũng ghé qua vài lần, tìm Lỗ Đại tán gẫu. Ông ta vốn sống bằng nghề "múa mép", luyện được cái tài "gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma", thái độ lại cung kính, nhiệt tình nên Lỗ Đại cũng sẵn lòng tiếp chuyện. Lúc rảnh rỗi, hai người còn kê cái bàn nhỏ, nhấm nháp chút lạc rang với rượu.

Mấy ngày qua lại, hai người thân thiết như bạn vong niên.

Đến chơi nhiều thành quen, Ngô Bán Tiên gặp tiểu mộc tượng cũng hay lân la trò chuyện, hỏi han quan tâm.

Tiểu mộc tượng không mấy thiện cảm với lão già để râu dê trông có vẻ gian xảo này. Cậu cứ cảm thấy đằng sau sự nhiệt tình của ông ta ẩn chứa điều gì đó mờ ám khó nói. Nhưng đó chỉ là cảm giác chủ quan, vả lại "đưa tay không đánh người mặt cười", hơn nữa ông ta lại hợp cạ với sư phụ mình như thế, nên cậu vẫn giữ thái độ cung kính, không dám thất lễ.

Biết tay nghề của tiểu mộc tượng, Ngô Bán Tiên tỏ ra rất hứng thú. Ông ta bảo danh tiếng cậu đã lan truyền khắp nơi, nhiều nhà giàu trên huyện cũng biết tiếng, có người còn nhờ ông ta hỏi xem khi nào cậu rảnh để đóng giúp ít đồ nội thất. Tiền công không thành vấn đề, gỗ lạt cũng toàn loại thượng hạng.