Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lưu lão gia hiểu chuyện như vậy làm mọi việc trở nên đơn giản hơn nhiều. Ba ngày sau, bệnh tình của tam công tử đã chuyển biến tốt, có thể xuống giường đi lại. Thầy thuốc trong trấn đến xem xong bảo chẳng mấy chốc sẽ khỏi hẳn. Thế là Lỗ Đại bèn xin cáo từ Lưu gia, chuẩn bị rời đi.

Nhưng lúc này Lưu lão gia lại nảy ra ý định muốn mời Lỗ Đại ở lại làm đốc công đại tượng, giúp xây cho xong ngôi nhà mới này.

Sở dĩ lão làm vậy, một là vì đây vốn là nghề ruột của Lỗ Đại, chất lượng đảm bảo lại có tiếng tăm. Hai là ngôi nhà mới vì chuyện vừa rồi mà mang tiếng xấu đồn xa, nhiều thợ thuyền trong vùng sợ hãi không dám đến làm, có một người trong nghề như ông trấn giữ ở đây cũng giúp an định lòng người hơn.

Để giữ chân Lỗ Đại, Lưu lão gia đưa ra mức tiền công rất hậu hĩnh.

Mức tiền công khiến Lỗ Đại không thể chối từ.

Hơn nữa ông vốn làm nghề này, làm ở đâu mà chẳng là làm.

Thế là Lỗ Đại và tiểu đồ đệ ở lại.

Ngày khởi công lại, dưới sự chủ trì của đốc công đại tượng Lỗ Đại, nghi lễ thượng lương cúng tế trời đất được tổ chức lại. Lưu lão gia chi mạnh tay, không chỉ mua kẹo ngoại mà lúc thượng lương còn rải cả một thúng tiền đồng xuống dưới. Việc này khiến không chỉ đám trẻ con trong trấn kéo đến đông nghịt mà nhiều người lớn cũng chẳng màng thể diện, chen nhau nhặt tiền, náo nhiệt hơn cả đi hội.

Huyện Càn Thành nằm ở vùng Tương Tây hẻo lánh, người dân quê mùa ít va chạm, không biết bản lĩnh của Lỗ Đại, cũng chẳng biết Lỗ Ban giáo là cái gì, nhưng lại biết tiếng tăm của Ngô Bán Tiên. Vì thế, dưới sự hết lời tâng bốc của Ngô Bán Tiên, đám thợ thuyền vốn đang hoang mang cuối cùng cũng vững dạ. Sau khi được gia chủ thết đãi một bữa cơm thêm thịt, giết hẳn một con lợn béo, tinh thần mọi người cũng phấn chấn hẳn lên.

Nhiều người còn chạy đến xin xỏ lão quản gia, bảo con cháu nhà mình cũng có sức vóc, xin cho vào công trường làm việc.

Lỗ Đại cũng là người có tài thực sự. Ông lăn lộn trong nghề xây dựng này quá nửa đời người, dù là kiến trúc gỗ hay gạch đá, phong cách cổ điển hay kiểu dáng đương thời đều nằm lòng cả. Ngoài ra, việc đánh giá chất lượng vật liệu tốt xấu thế nào ông chỉ cần liếc mắt là biết ngay, đến cả tỷ lệ trộn xi măng với cát ông cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Việc quản lý thợ thuyền dưới trướng cũng rất đâu ra đấy: ai tay nghề giỏi, ai tay nghề kém, ai lười biếng, ai chăm chỉ, thưởng phạt thế nào, điều phối ra sao đều có quy củ, gọn gàng ngăn nắp, ứng phó nhịp nhàng.

Lúc mới bắt đầu, Lưu lão gia vẫn chưa yên tâm, một ngày sai quản gia chạy đi xem ba bốn bận. Sau nghe báo cáo lại tình hình mới thực sự thở phào, nói với người ngoài: "Mời được Lỗ đại sư phụ quả đúng là quyết định sáng suốt nhất trong năm nay của tôi."

Hổ phụ sinh hổ tử, sư phụ lợi hại như vậy thì đồ đệ dĩ nhiên cũng không kém.

Lỗ Đại lo tổng quát toàn cục, còn Cam Thập Tam chuyên tâm vào tay nghề mộc. Mọi việc liên quan đến mộc trong công trường đều do cậu chỉ huy. Dù là xà, cột, cửa đi, cửa sổ hay chạm trổ hoa văn, đầu đao mái cong, qua tay cậu đều không thành vấn đề. Mấy tốp thợ mộc ở công trường ban đầu không phục cậu thiếu niên mười sáu tuổi này, nghĩ bụng mày lấy tư cách gì mà chỉ huy bọn tao. Kết quả tiểu mộc tượng vừa trổ tài một lượt, đám người đó đều tâm phục khẩu phục.

Tiểu mộc tượng làm việc đâu ra đấy, nhất là những hoa văn chạm trổ trên song cửa tinh xảo chẳng khác nào tác phẩm nghệ thuật.

Lưu lão gia nghe người làm đồn đại, tò mò đến xem thử một lần, liền quyết định giao cho tiểu mộc tượng đóng luôn bộ đồ nội thất cho nhà mới, toàn bộ dùng loại gỗ tốt nhất.

Tiểu mộc tượng ở lại hơn mười ngày, sau khi làm xong những phần việc lớn ban đầu liền giao lại những việc thô cho mấy tốp thợ mộc bên dưới, còn mình thì chuyên tâm đóng đồ nội thất.

Cậu mất ba ngày để làm ra một chiếc giường lớn chạm trổ. Hoa lá, bướm lượn trên thành giường sống động như thật, tưởng chừng như sắp bay lên được. Mới chỉ đánh bóng xong chưa sơn phết gì mà ai nhìn thấy cũng phải ngẩn người.

Tin đồn một đồn mười, mười đồn trăm, người ta cứ nườm nượp kéo đến kho tạm ở công trường để xem, khiến Lưu lão gia sợ quá phải sai người khiêng ngay chiếc giường về nhà cũ cất.

Tay nghề tốt thì đãi ngộ tự nhiên cao. Cơm nước của hai thầy trò Lỗ Đại đều được nấu riêng, mang từ nhà cũ sang, nhiều dầu mỡ, chất lượng cực tốt.

Người đưa cơm, ngoài mấy a hoàn làm việc nặng của Lưu gia, thỉnh thoảng còn có cô thiếu nữ mặc áo xanh mà tiểu mộc tượng từng gặp.

Cô bé tên Lưu Tiểu Nha, đúng là con gái của Lưu lão gia thật.

Nhưng cô là con của vợ lẽ, mẹ vốn là a hoàn hồi môn của bà cả, địa vị thấp kém nên cô bé không được sủng ái trong nhà họ Lưu, cũng vì thế mà cô chẳng có chút tính khí tiểu thư nào.