Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Đừng lộn xộn, tà vật kia muốn khống chế thân xác ông. Đừng hoảng, để ta lo.

Ngô Bán Tiên đứng trân trân tại chỗ, trên mặt vừa hiện vẻ sợ hãi tột độ, vừa lộ nét oán hận. Lúc này tiểu mộc tượng đã buông thước mực xuống, lục trong hòm gỗ ra một cái xẻng mũi nhọn rất sắc.

Cái xẻng này trông hơi giống xẻng Lạc Dương của dân trộm mộ nhưng ngắn hơn nhiều, lưỡi xẻng cứng ngắc như thép ròng.

Tiểu mộc tượng múa xẻng như bay, chẳng mấy chốc đã đào được một cái hố to ngay dưới chân Ngô Bán Tiên.

Càng đào sâu, một mùi tanh tưởi khó tả càng bốc lên nồng nặc. Mùi này hơi giống mùi chuột chết nhưng lại pha lẫn mùi máu tươi nồng nặc, khiến người ta nghẹt mũi, lợm giọng, chỉ muốn nôn mửa.

Lỗ Đại theo phản xạ lùi lại hai bước, nhưng tiểu mộc tượng dường như chẳng hề hấn gì, vẫn tiếp tục vung xẻng xúc đất.

Chàng trai trẻ này, chưa nói chuyện khác, riêng khoản làm việc chân tay đúng là dân trong nghề.

Đào sâu đến ba thước rưỡi, xẻng rốt cuộc cũng chạm vào vật gì đó.

Là một cái hộp gỗ.

Một cái hộp gỗ đang rỉ máu mủ, bên trên lúc nhúc đầy bọ. Loại bọ này trông hơi giống con đỉa nhưng dẹt hơn, thân mình đen đỏ cứ ngọ nguậy, cuộn trào bao phủ kín cái hộp gỗ, khiến nó trông như thể đang sống vậy.

Tiểu mộc tượng nạy mạnh một cái, hất cái hộp gỗ to cỡ hộp đựng đồ chay lên mặt đất. Vừa chạm đất, đám bọ bâu kín hộp lập tức tản ra, bò lổm ngổm đi tứ phía.

Cảnh tượng khiến người ta tê cả da đầu. Lỗ Đại lập tức móc ra một nắm bột phấn màu vàng nhạt rắc xuống đất. Đám bọ dẹt kia vừa chạm phải bột phấn liền hóa thành khói đen tan biến.

Đợi khi lũ bọ biến mất sạch sẽ, Lỗ Đại mới bước tới, lấy trong ngực ra bảy cái que gỗ.

Ông cắm bảy cái que xuống đất vây quanh cái hộp gỗ theo hình Bắc Đẩu Thất Tinh.

Cắm xong, ông gật đầu với tiểu mộc tượng.

Tiểu mộc tượng dùng mũi xẻng gạt mạnh, nắp hộp gỗ bật mở. Ngô Bán Tiên tuy người không động đậy được nhưng mắt vẫn nhìn thấy. Trong hộp gỗ là một đống máu thịt nhầy nhụa, chính giữa lờ mờ hình hài to bằng nắm tay, lại là khuôn mặt một đứa trẻ sơ sinh. Cơn buồn nôn xộc thẳng lên tận óc, ông ta "ọe" một tiếng, nôn thốc nôn tháo.

Hai thầy trò đứng bên cạnh nhìn thấy cũng tái mặt.

Trong cái hộp gỗ này lại chứa một cái thai chết lưu đã thành hình.

Kích cỡ thế này, ít nhất cũng phải sáu bảy tháng.

Hèn gì tà tính đến vậy.

Lỗ Đại cắm xong que gỗ, miệng lẩm bẩm niệm chú. Một lát sau, Ngô Bán Tiên cuối cùng cũng cảm thấy người hết cứng đờ, cử động lại được, bèn rụt rè hỏi:

- Tôi… đi ra được chưa?

Lỗ Đại vẫn niệm chú không ngừng, tiểu mộc tượng đứng nghiêm trang bên cạnh đáp thay:

- Được rồi, cẩn thận chút.

Ngô Bán Tiên vừa bước ra khỏi vòng vây, Lỗ Đại đột nhiên quát lớn:

- Nghiệt súc, mau mau quay về!

Tiếng quát như sấm sét nổ bên tai khiến Ngô Bán Tiên giật bắn mình run lẩy bẩy. Đúng lúc ấy, ông ta chợt nghe thấy một tiếng thở dài ai oán, tiếp đó cảm giác lạnh lẽo ban nãy bỗng tan biến sạch trơn.

Ngô Bán Tiên cảm nhận được sự thay đổi, hỏi:

- Xong… xong rồi hả?

Lỗ Đại thu lại vẻ căng thẳng vừa rồi, thở hắt ra một hơi dài, từ tốn nói:

- May mắn không làm nhục mệnh.

Ngô Bán Tiên mừng rỡ, cúi người thật sâu vái một cái:

- Lỗ sư phụ, bản lĩnh cao cường.

Không biết do sợ hãi hay vì lý do gì khác mà cơ mặt ông ta có vẻ hơi cứng ngắc.

Lỗ Đại thở dài bảo:

- Lần này đã lấy được vật yếm ra, theo lý mà nói thì mọi chuyện coi như êm xuôi. Nhưng chuyện xong rồi mà oán hận chưa tan. Thủ đoạn của đối phương quả thực ác độc, nếu không giải quyết tận gốc rễ vấn đề, e là ít lâu nữa nơi này lại chẳng được yên ổn đâu.

Ngô Bán Tiên là kẻ lõi đời, tự nhiên hiểu rõ nguồn cơn trong đó, chắp tay nói:

- Chuyện này để mai bẩm báo lại với Lưu lão gia rồi tính sau.

Lỗ Đại gật đầu, quay lại gọi mấy gia nhân nhà họ Lưu đang đứng ngẩn tò te phía xa lại, bảo họ khiêng Đại Dũng vẫn đang hôn mê về. Còn ông thì tìm ít củi khô, châm lửa thiêu rụi cái hộp gỗ cùng cái xác thai nhi bên trong thành tro bụi.

Vị Lỗ sư phụ này quả là người có bản lĩnh, vừa đến nơi đã như thuốc đến bệnh trừ, giải quyết gọn gàng, thật sự lợi hại. Hôm sau nói chuyện lại với gia chủ, Lưu lão gia cũng là người hiểu lý lẽ, biết nghe lời phải. Sau khi hiểu rõ ngọn ngành, tuy rất căm hận kẻ giở trò sau lưng nhưng lão cũng không muốn gây thêm rắc rối, bèn sai quản gia tìm đến mấy hộ dân liên quan đến việc đổi đất, bồi thường thêm cho họ một khoản nữa.

Mấy hộ dân kia vốn đã được đổi đất ruộng, nay lại được thêm tiền bồi thường, dĩ nhiên ai nấy đều hỉ hả khen ngợi, ca tụng công đức Lưu lão gia hết lời.