Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kèm theo đó là những tiếng gầm rú giận dữ đáng sợ.

Nương theo ánh nến chập chờn, Ngô Bán Tiên định thần nhìn kỹ, hóa ra là Đại Dũng đang đánh nhau với Lỗ Đại. Nhưng Đại Dũng lúc này hoàn toàn không còn vẻ khôn ngoan hiểu chuyện thường ngày. Hai mắt hắn đỏ ngầu, con ngươi trợn trừng như sắp lồi ra khỏi hốc mắt, lòng trắng dã, mặt mũi dữ tợn, từng thớ thịt trên mặt căng cứng, hai vai run bần bật, trong họng phát ra những âm thanh trầm đục như dã thú.

Hai tay hắn đang bóp chặt lấy cổ Lỗ Đại, nhìn cái vẻ dốc toàn lực bình sinh ấy, cứ như ông già kia là kẻ thù giết cha của hắn vậy.

Hắn muốn giết chết Lỗ Đại ngay lập tức.

Tại sao?

Nhìn hai người vật lộn dưới đất, đầu óc Ngô Bán Tiên nhất thời đình trệ, không hiểu nổi vì sao Đại Dũng lại làm thế. Bỗng nhiên, có một người lao vào giữa, hai tay vươn ra tóm lấy cổ tay Đại Dũng, lật mạnh rồi vỗ một cái, gỡ được đôi tay đang siết cổ Lỗ Đại ra, cứu ông già sắp tắt thở đến nơi thoát chết.

Ngay sau đó, người nọ tung một cước, đạp Đại Dũng văng xa cả trượng.

Người đó chính là thiếu niên mặt búng ra sữa – tiểu mộc tượng.

Thiếu niên này hóa ra là con nhà võ.

Ngô Bán Tiên không có gì, chỉ được cái từng trải. Nhìn những động tác nhanh như chớp giật vừa rồi, ông ta biết tiểu mộc tượng tuy không rõ bản lĩnh thế nào, nhưng món tiểu cầm nã thủ cận chiến này chắc chắn đã luyện được kha khá năm, rất ra trò.

Lúc này, Đại Dũng vừa lăn lông lốc dưới đất xong, cả người bỗng cứng đờ như khúc gỗ, bật dậy đánh thót một cái rồi lao bổ về phía Ngô Bán Tiên.

Đến lúc này Ngô Bán Tiên mới ngớ ra: Cái thằng Đại Dũng này, sợ là trúng tà rồi!

Nhìn Đại Dũng cơ bắp cứng ngắc, đôi mắt oán độc đang lao tới, Ngô Bán Tiên sợ đến vãi cả ra quần. Ông ta ngày thường xem bói, coi phong thủy đều là việc nhẹ nhàng của kẻ sĩ, đâu đã từng thấy trận mạc thế này. Chân tay ông ta bủn rủn, mắt thấy sắp bị kẻ trúng tà vồ lấy thì tiểu mộc tượng bỗng xuất hiện ngay trước mặt Đại Dũng.

Trong tay cậu cầm một thanh đoản kiếm gỗ, loại gỗ đào, bên trên khắc đầy những vân gỗ nổi kỳ quái, mũi kiếm tròn vo, đâm thẳng vào ngực Đại Dũng.

Bốp!

Cú đâm này không có mấy tác dụng ngăn cản, nhưng chặn được đà lao tới của Đại Dũng. Sau đó tiểu mộc tượng dùng thanh đoản kiếm gỗ đâm liên tiếp vào người Đại Dũng, tạo nên những tiếng "bộp, bộp, bộp" vang dội như tiếng trống, lại còn có cả âm vang. Đúng lúc này, Lỗ Đại đã lồm cồm bò dậy, vứt cái tẩu thuốc đi, móc trong ngực ra một bọc vải đen sì, chụp mạnh lên đầu Đại Dũng.

Xèo…

Một làn khói xanh bốc lên, Đại Dũng đang hung hãn như dã thú bỗng khựng lại, đứng im bất động tại chỗ.

Ngô Bán Tiên sợ đến hồn phi phách tán, lùi lại liên tục, thậm chí định bỏ chạy. Lỗ Đại quát:

- Đừng chạy, khống chế được rồi.

Ông ta dừng bước, đứng từ xa nhìn lại, bán tín bán nghi tiến lại gần hơn chút, thấy trên đầu Đại Dũng phủ một miếng vải rách ướt sũng, trên mặt dính đầy thứ gì đó đỏ lòm như máu, bèn run rẩy hỏi:

- Cái gì thế này?

Lỗ Đại đang chỉ đạo tiểu mộc tượng dùng dây mực quấn chặt người Đại Dũng lại, nghe hỏi liền đáp gọn lỏn:

- Máu chó mực.

Nói xong, ông liếc nhìn khuôn mặt tái mét của Ngô Bán Tiên, nhạt giọng bảo:

- Yên tâm, nó chỉ bị trúng tà thôi, đã chế ngự được rồi. Hơn nữa, vật yếm cũng tìm thấy rồi.

Ngô Bán Tiên mừng rỡ:

- Ở đâu?

Ông ta định bước tới, Lỗ Đại bỗng quát:

- Đứng yên!… Nó ở ngay dưới chân ông đấy.

Ngô Bán Tiên sợ đến hồn phi phách tán, chân vừa định nhấc lên thì phát hiện toàn thân cứng đờ, không sao cử động được. Cảm giác như rơi xuống hầm băng, hơi lạnh từ huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân xông lên, đóng đinh ông ta xuống đất.

Hộc hộc…

Ông ta há miệng định kêu cứu nhưng cảm giác như đang chết đuối, khắp người bao phủ bởi chất lỏng nhớp nhúa bịt kín mũi miệng khiến ông ta không thở nổi. Một màn đen kịt ập đến bao trùm lấy ý thức của ông ta, ánh sáng trước mắt vụt tắt, ông ta chìm vào bóng tối vô tận…

Bộp!

Ngô Bán Tiên cảm thấy bóng tối như ngàn vạn xúc tu quấn lấy mình, nhưng ngay khoảnh khắc ý thức sắp tiêu tan, ông ta chợt nghe thấy tiếng "bộp" vang lên.

Bộp, bộp, bộp…

Tiếp đó là mấy tiếng động ngắn ngủi dồn dập. Tiểu mộc tượng lao đến trước mặt ông ta, thoắt cái ở đằng trước, thoắt cái lại lượn ra đằng sau. Tiếng động dồn dập kia chính là tiếng dây mực bật tanh tách lên người ông ta.

Bên kia, Lỗ Đại mặc kệ Đại Dũng đã nằm im thin thít, quay người bước lại gần Ngô Bán Tiên.

Mỗi cú bật của dây mực lên người Ngô Bán Tiên vang lên như tiếng chuông đồng đại cổ, giúp ông ta hồi phục chút ý thức. Bên tai ông ta văng vẳng tiếng Lỗ Đại nhắc nhở: