Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiểu mộc tượng cung kính đáp:
- Con nhớ. "Nan đắc hồ đồ".
(Khôn ngoan không khó, hồ đồ mới khó - ý nói đôi khi giả ngốc lại là cái trí tuệ lớn).
Lỗ Đại gật đầu:
- Cây to đón gió, đầy thì tổn, khiêm tốn mới được lợi, đạo lý là như vậy.
Tiểu mộc tượng gật đầu: "Con đã hiểu."
Hai thầy trò nói chuyện xong liền ra khỏi phòng. Đại Dũng đã đợi sẵn bên ngoài, thấy có động tĩnh liền gọi nhà bếp mang đồ ăn lên. Bữa tối này cũng thịnh soạn không kém gì bữa trưa, tiểu mộc tượng ăn uống thỏa thuê. Lỗ Đại vì bữa trưa quá chén nên miệng nhạt, chỉ nếm qua loa vài miếng, chép miệng tiếc rẻ vì có mồi ngon mà thiếu rượu.
Dùng bữa xong, dưới sự dẫn đường của Đại Dũng, hai người đến nhà chính gặp Lưu lão gia.
Lưu lão gia tuổi cao sức yếu, không thể theo ra công trường xử lý nên chỉ trò chuyện vài câu rồi giao phó cho Ngô Bán Tiên cùng con trai quản gia Đại Dũng đi cùng, còn mình thì lui về nghỉ ngơi.
Ngô Bán Tiên tiếp chuyện Lỗ Đại, hỏi xem có cần ra công trường ngay không. Lỗ Đại xoa cái đầu đang đau như búa bổ, bảo không cần vội, phải đợi.
Phải đợi đến giờ Tý, nửa đêm về sáng, âm khí ngưng tụ thì manh mối mới hiện ra.
Hai người ngồi trong nhà trò chuyện, tiểu mộc tượng đứng đợi bên ngoài.
Ngô Bán Tiên thấy cậu tuổi còn nhỏ mà tính tình trầm ổn hơn hẳn đám thiếu niên cùng lứa, không kìm được lại buông lời khen ngợi. Lỗ Đại lại gạt đi:
- Nó chỉ là cục gỗ mục thôi, cái thứ đần độn này, một là không kế thừa được y bát, hai là chẳng gánh vác nổi trọng trách gì. Nếu không phải năm xưa thấy nó lưu lạc đầu đường xó chợ sắp chết đói, trông tội nghiệp quá thì tôi cũng chẳng thèm cưu mang làm gì.
Ông nói thêm vài câu nữa, giọng điệu đầy vẻ coi thường tiểu mộc tượng. Ngô Bán Tiên đoán chừng Lỗ Đại không thích đứa đồ đệ này lắm nên cũng không nói thêm gì nữa.
Trăng lên giữa trời, Lỗ Đại, tiểu mộc tượng, Ngô Bán Tiên, Đại Dũng cùng hai gia nhân nhà họ Lưu cùng nhau xuất phát.
Mọi người băng qua con phố dài, đến công trường nhà mới. Nơi này về đêm tối đen như mực, chỉ có ánh đèn dầu hỏa leo lét hắt ra từ cái lán dựng tạm ở cổng, bên trong có hai người canh gác.
Hai người này đều là gia sinh tử nhà họ Lưu, trung thành tận tụy, dù biết nơi này tà tính cũng đành cắn răng mà canh giữ.
Việc này mà giao cho người ngoài thì chắc đã bỏ chạy từ lâu rồi.
Vào trong công trường, Lỗ Đại sai tiểu mộc tượng lấy từ trong hòm gỗ lớn ra ba cây nến đỏ to, cắm vào vị trí tụ phong thủy của ngôi nhà rồi châm lửa.
Tiểu mộc tượng lui ra, Ngô Bán Tiên hỏi:
- Đây là Tam Tài Trận?
Lỗ Đại gật đầu:
- Phải. Nơi âm uế thì khí tức u ám. Giờ Tý là lúc âm khí trong ngày bắt đầu thịnh nhất, kéo dài đến hết giờ Dần. Vật yếm giấu rất kỹ, manh mối tản mát, yếu ớt khó nhận ra. Chỉ có lúc này, kết hợp với loại nến đặc chế, nhìn màu sắc, xem hình dáng, câu dẫn thiên địa, ngưng tụ phù quang thì mới tìm ra được vật yếm để làm phép tiêu trừ…
Nói đến đây, ông quay lại bảo Đại Dũng:
- Mấy cây nến này của tôi tốn công lắm đấy. Phải dùng chu sa, cỏ bấc đèn, mộc thông, cù mạch, xa tiền tử ngâm tẩm với mỡ bò, se thành sợi, rồi dùng mỡ trâu thiến mà đúc thành. Nguyên liệu kén chọn, luyện chế gian nan mới có được hiệu quả này.
Đại Dũng gật đầu: "Sư phụ vất vả quá."
Nói xong, Lỗ Đại không giải thích gì thêm, chỉ chăm chú quan sát ba ngọn nến đỏ xếp thành hình tam giác. Nhìn ngọn lửa nhảy múa theo gió, lúc tỏ lúc mờ, ánh mắt ông cũng trở nên phiêu hốt bất định.
Một lúc lâu sau, ông hít sâu một hơi, quay đầu nhìn tiểu mộc tượng.
Tiểu mộc tượng lắc đầu.
Lỗ Đại cười, quay sang bảo mấy người canh công trường:
- Vận khí không tốt, xem ra phải thức đêm rồi. Có bồ đoàn không, cho mượn ngồi một lát.
Đám gia nhân biết đây là cao nhân đến giải quyết rắc rối, lại có Đại Dũng đi cùng nên không dám chậm trễ, bảo để đi tìm ghế. Lỗ Đại nhất quyết không chịu, đòi bằng được bồ đoàn rơm. Đám gia nhân phải chạy vạy một hồi mới kiếm được mấy cái bồ đoàn bện bằng rơm rạ cho mọi người ngồi.
Lỗ Đại ngồi xuống, nhắm nghiền hai mắt. Chỉ một lát sau, ông đã lăn ra ngủ khì.
Ngô Bán Tiên nghe tiếng ngáy ngày một to, không khỏi ngạc nhiên. Nếu không biết danh tiếng lẫy lừng của người bên cạnh, ông ta suýt nữa đã tưởng đối phương là kẻ lừa đảo.
Biết nơi này tà dị nhưng ông ta cũng cố nén nỗi sợ trong lòng, kiên nhẫn ngồi đợi. Chẳng ngờ cơn buồn ngủ ập đến, không bao lâu sau cũng bắt đầu gà gật.
Ngô Bán Tiên đầu gục lên gục xuống, mơ màng thiếp đi lúc nào không hay.
Ông ta ngủ không sâu, chập chờn tỉnh giấc mấy lần thấy vẫn vô sự lại ngủ tiếp. Đột nhiên, một tiếng quát chói tai vang lên khiến ông ta giật mình mở mắt, thấy hai bóng người đang vật lộn lăn lộn trên mặt đất.