Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Phá tà? Cậu có biết làm không?
- Tôi biết chút chút, nhưng chủ yếu là sư phụ tôi làm. Ông ấy giỏi lắm, chuyện ông ấy giải quyết giúp người ta không một trăm thì cũng tám mươi vụ rồi.
- Giỏi thế cơ à?
- Chứ sao.
- Cậu bốc phét đấy à?
Nghe giọng điệu nghi ngờ của thiếu nữ, tiểu mộc tượng hơi giận dỗi, quay mặt đi chỗ khác:
- Cô không tin thì thôi.
Thiếu nữ hừ một tiếng, quay người bỏ đi. Tiểu mộc tượng liếm liếm vết mỡ bên mép, bụng vẫn còn hơi đói nhưng không dám đi lung tung, cứ ngồi lì trong sân đợi hơn nửa canh giờ thì Đại Dũng tìm tới:
- Sư phụ cậu uống say rồi, đang tìm cậu khắp nơi đấy.
Tiểu mộc tượng vội đứng dậy hỏi:
- Ông ấy ở đâu?
- Ở phòng khách.
Tiểu mộc tượng theo Đại Dũng đến phòng khách thì thấy sư phụ Lỗ Đại đã nằm ngáy o o trên giường gỗ. Đại Dũng bảo lúc uống rượu sư phụ cậu có dặn mười hai giờ đêm sẽ ra công trường xử lý việc này.
Đợi Đại Dũng đi rồi, tiểu mộc tượng nhìn sư phụ một cái, đắp chăn cho ông, sau đó lấy từ trong cái hòm gỗ khổng lồ ra một hộp dụng cụ bằng gỗ.
Cậu chọn một con dao khắc sắc bén, lại lấy thêm một khúc gỗ hoàng dương to bằng bắp tay trẻ con, rồi ra ngồi trước cửa phòng khách, bắt đầu từng nhát từng nhát tỉ mẩn khắc gỗ.
Tay nghề điêu khắc này cậu học từ sư phụ, nhưng trò giỏi hơn thầy, cậu có tâm tính bình ổn hơn bạn đồng trang lứa, lại thêm thiên phú rất cao nên làm khá thạo.
Khắc chưa được bao lâu, thiếu nữ áo xanh lại xuất hiện lảng vảng gần đó.
Cô bé cứ nhìn cậu chằm chằm, không nói năng gì.
Tiểu mộc tượng dường như nhìn thấy cô bé nhưng cũng chẳng thèm để ý. Hai người cứ thế kẻ ngồi người đứng, một lúc lâu sau, khúc gỗ trong tay tiểu mộc tượng dần hiện ra hình hài, là dáng một đứa trẻ mập mạp. Lúc này thiếu nữ mới lên tiếng:
- Không ngờ cậu cũng khéo tay phết nhỉ?
Tiểu mộc tượng không đáp, cô bé lại nói:
- Cái này làm xong thì tặng tôi nhé?
Tiểu mộc tượng vẫn im lặng. Thiếu nữ rốt cuộc cũng nổi cáu, hậm hực nói:
- Cậu mà không cho tôi, tôi sẽ bảo cha đuổi cổ các người đi.
Tiểu mộc tượng lúc này mới ngẩng đầu lên hỏi:
- Cha cô là ai?
Thiếu nữ đáp:
- Cha tôi là Lưu lão gia, người mời các cậu đến đây đấy.
Tiểu mộc tượng nói:
- Tôi chỉ nghe nói Lưu lão gia có ba người con trai, chứ chưa nghe ông ấy có con gái bao giờ.
Thiếu nữ cãi:
- Ông ấy không nói không có nghĩa là không có.
Tiểu mộc tượng nhìn cô bé một cái, chậm rãi nói:
- Đã là con gái của gia chủ thì tôi lắm mồm một câu: Trong vòng ba mươi ngày tới, cô chắc chắn sẽ gặp họa huyết quang.
…
- Hứ!
Thiếu nữ hậm hực bỏ đi. Tiểu mộc tượng chẳng thèm để ý, lại dồn sự chú ý vào khúc gỗ trên tay. Ban đầu, cậu hạ dao rất nhanh, gần như không cần suy nghĩ, nhưng khi hình dáng tượng gỗ dần hiện ra, cậu lại làm chậm dần. Có lúc cả tuần trà trôi qua cậu vẫn ngồi yên bất động, như đang nhập định trầm tư.
Mãi đến khi trời sẩm tối, trong phòng có tiếng động, tiểu mộc tượng mới ngừng tay, bước vào trong.
Lỗ Đại vừa tỉnh dậy sau cơn say, đầu óc vẫn còn váng vất, ngồi thừ bên mép giường.
Ông đưa hai tay tì lên thành giường, nhìn đồ đệ đang đứng trong bóng tối, hỏi:
- Mấy giờ rồi?
Tiểu mộc tượng đáp:
- Giờ Tuất.
Lỗ Đại day day thái dương, hỏi tiếp:
- Chuyện hôm nay, con thấy thế nào?
Tiểu mộc tượng đáp:
- Lưu gia vì chuyện đổi đất xử lý không thỏa đáng nên bị người ta oán hận, bèn nhờ người trong bàng môn tà đạo dùng thủ đoạn ám hại. Chuyện này nói nhỏ thì nhỏ, nói lớn cũng lớn, chủ yếu là xem họ nhờ đến đường nào. Hơn nữa, nếu không xử lý tận gốc nguồn cơn, oán hận không tiêu tan, thì dù chúng ta có tìm ra vật yếm phá giải đi nữa, xong chuyện chúng ta đi rồi, người ta lại làm phép lần nữa thì cũng chẳng phòng bị được.
Lỗ Đại hứng thú hỏi:
- Vậy con nói xem nên phá giải thế nào?
Tiểu mộc tượng nói:
- Cách phá giải thì sư phụ đã nói rõ với họ rồi. Riêng về phần thầy trò mình, thật ra cũng không phức tạp, cứ chia hai đường mà tiến. Một mặt bảo Lưu gia nói chuyện lại với những hộ dân bị đổi đất, an ủi thỏa đáng cho họ hết oán hận; mặt khác chúng ta loại bỏ vật yếm đi, thế là nước chảy thành sông.
Lỗ Đại cười bảo:
- Nhỡ đâu là tống tiền, hoặc báo thù rửa hận, hay có mưu đồ gì khác thì sao?
Tiểu mộc tượng đáp, nếu thật sự là báo thù rửa hận thì tiểu công tử kia e là đã chết từ lâu rồi.
Lỗ Đại nghe vậy gật đầu hài lòng, nói:
- Yếm thắng thuật của Lỗ Ban chẳng qua cũng chỉ là bàng môn tả đạo, thậm chí không được coi là chính thống. Hơn nữa thuật pháp quá tà, dễ bị trời ghen ghét, số mệnh thường lận đận. Chúng ta tuy học chữ "Thắng", là phép chúc phúc, nhưng chung quy cũng không phải chính đạo. Lại thêm con số mệnh quá mỏng, xử lý mọi việc sao cho khéo léo, vẹn toàn mới là con đường đúng đắn. Cách nhìn nhận của con hôm nay sáng suốt hơn mọi ngày nhiều đấy. Còn nhớ câu sư phụ từng dạy con không?