Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lưu lão gia nói:

- Chỗ này là tiền lễ mời Lỗ sư phụ đến đây, sau này nếu dẹp yên được mọi chuyện, tôi sẽ hậu tạ thêm.

Trước vị gia chủ hào phóng như vậy, Lỗ Đại cũng không từ chối, phất tay bảo tiểu mộc tượng nhận lấy tiền thù lao rồi nói:

- Việc này có ba cách giải. Một là mời vị pháp sư phật pháp cao thâm tới lập đàn tụng kinh, thanh tẩy uế khí. Hai là xin một lá An Gia Phù do bậc đại năng vẽ để trấn trạch. Cách thứ ba là tôi ở lại đây, tìm cách lấy vật yếm môi giấu trong đất ra, phá bỏ cái sát cục này.

Lưu lão gia hỏi:

- Ba cách này, cái nào hơn cái nào kém?

Lỗ Đại đáp:

- Cách một và hai, chỉ cần tìm đúng người thì cơ bản sẽ thấy ngay hiệu quả, thuốc vào bệnh hết.

- Còn cách thứ ba?

- Cách thứ ba thì phiền phức hơn, phải chờ đợi, mà chưa chắc đã tìm ra được.

- Tại sao?

- Kẻ hạ yếm thuật ở đây thủ đoạn cao minh, cố tình bày nghi trận, tôi cũng không dám chắc sẽ dễ dàng tóm được.

Nghe vậy, Lưu lão gia có chút do dự, không kìm được nhìn sang Ngô Bán Tiên. Ngô Bán Tiên cười làm lành nói:

- Nhắc đến pháp sư cao tay thì quanh vùng này không ai qua được chùa Hồng Sơn ở Đàm Châu, trụ trì và mấy vị đại sư trong chùa đều có bản lĩnh lớn. Ngặt nỗi thời buổi loạn lạc, các đại sư không chịu xuống núi, có tìm cũng bằng không. Còn nói về bùa chú thì phải kể đến Mao Sơn ở Cụ Dung, nhưng đường xá xa xôi quá, lại còn phải tùy duyên, khó cầu lắm. Hơn nữa chuyện này có quả tất có nhân, nếu không điều tra rõ ràng ngọn ngành, nay xong chuyện mai lại tái phát thì sức đâu mà chịu nổi? Thôi thì phiền Lỗ sư phụ vất vả một chuyến, giúp người giúp cho trót…

Nghe Ngô Bán Tiên phân tích, Lưu lão gia mới hiểu rõ nguồn cơn, vội vàng khẩn khoản nhờ cậy lão già cầm tẩu thuốc trước mặt.

Lỗ Đại nhận lời ủy thác, gật đầu nói:

- Trong nghề chúng tôi, yếm môi chính là vật dẫn chứa đựng oán niệm của người thi thuật để phá hoại phong thủy, thiên hình vạn trạng, mỗi loại đều có nguồn gốc và cách giải thích riêng, vô cùng phức tạp. Lại không biết chôn ở đâu, do ai làm, nên nếu muốn tôi xử lý thì trong thời gian này, mọi việc lớn nhỏ đều phải nghe tôi chỉ huy.

Lưu lão gia đáp: "Đó là lẽ đương nhiên."

Lỗ Đại không nói thêm gì, chỉ dặn mọi người: "Việc này ban ngày không tra xét được, đợi đến đêm hẵng hay."

Dưới nhà đã chuẩn bị sẵn tiệc rượu, Lưu lão gia mời Lỗ Đại và Ngô Bán Tiên nhập tiệc. Tiểu mộc tượng không có sư phụ dặn dò thì không dám ngồi vào bàn. May sao con trai quản gia là Đại Dũng hiểu ý, dẫn cậu ra thiên viện, bày đồ ăn trên chiếc bàn đá dưới gốc cây ngân hạnh.

Khoan nói đến trấn Tam Đạo Khảm, ngay cả ở huyện Càn Thành này, Lưu gia cũng được coi là đại hộ, nhất là từ khi đại công tử nhà họ phất lên thì càng giàu có. Thế nên cơm nước cho người làm tất nhiên không tệ. Dù không thịnh soạn như tiệc rượu nhưng trên bàn cũng bày một đĩa thịt kho tàu bóng lưỡng mỡ, một bát ớt xào, một đĩa thịt xông khói dày cộp, một đĩa dưa muối và một bát cơm trắng đầy có ngọn, khiến tiểu mộc tượng nhìn mà ứa nước miếng.

Thơm.

Thơm thật.

Những ngày phiêu bạt khổ cực, đừng nói đến chút mỡ màng này, ngay cả ngày hai bữa cơm cũng bữa đói bữa no thất thường. Tiểu mộc tượng lại đang tuổi ăn tuổi lớn, cần cái bỏ bụng nhất nên càng thấy thèm.

Cậu chẳng khách sáo, bưng bát cơm to tướng lên, lùa vội mấy miếng cơm trắng thơm dẻo, đến khi hơi nghẹn mới gắp một miếng thịt kho tàu to cho vào miệng.

Thịt kho tàu ninh nhừ, mỡ nhiều nạc ít, đầu lưỡi vừa chạm vào, ôi chao ơi, cái vị béo ngậy nổ tung giữa môi răng và vị giác khiến tiểu mộc tượng cảm thấy thỏa mãn vô cùng tận.

Không hề ngưng nghỉ, tiểu mộc tượng ăn như rồng cuốn hổ vồ, chén sạch bách cơm canh trên bàn, đến mỡ dính trên đĩa cũng liếm sạch.

Đang lúc cậu còn thòm thèm chưa đã thì bên cạnh vang lên tiếng cười khúc khích.

Tiểu mộc tượng quay đầu lại, thấy một thiếu nữ mặc áo xanh, tết bím tóc dài và dày đang chăm chú quan sát mình. Bị cậu nhìn chằm chằm, cô bé chẳng hề e thẹn như những cô gái khác mà tò mò hỏi:

- Ngon không?

Tiểu mộc tượng gật đầu:

- Ngon, đương nhiên là ngon rồi.

Thiếu nữ chỉ về phía tiền sảnh:

- Tiệc bên đó còn ngon hơn, có cả rượu nữa. Sao sư phụ cậu không cho cậu ngồi cùng mâm?

Tiểu mộc tượng đáp:

- Sư phụ bảo tôi mệnh mỏng, phải nuôi kiểu hèn mọn, thịt chó không lên được mâm sang.

- Cậu cầm tinh con chó à?

- Phải.

- Nghe người ta bảo các cậu đến đây bắt ma?

- Bắt ma? Không phải, trên đời này làm gì có ma. Sư phụ tôi hay bảo lòng người còn đáng sợ hơn ma quỷ. Chỗ các người bị người ta động tay động chân, bọn tôi đến là để phá tà.