Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngô Bán Tiên biết rõ sự lợi hại trong đó, cũng không dám nói gì thêm, chỉ cười gượng gạo.
Trên đường đi, ông ta gọi thiếu niên là "Tiểu huynh đệ Cam", thiếu niên cười hì hì bảo ông ta: "Cứ gọi cháu là tiểu mộc tượng được rồi, mọi người đều gọi cháu thế cả."
Chẳng bao lâu, xuyên qua con phố dài, cả nhóm đến công trường nhà mới ở phía tây trấn. Vì đây là dinh thự tương lai cho con trai cả của Lưu lão gia nên diện tích chiếm đất rất rộng. Nhà đã lên xà, tường bao cũng đã xây xong, gỗ đá gạch ngói chất đống ngổn ngang trên bãi đất trống.
Lẽ ra nơi này phải là một công trường náo nhiệt, nhưng giờ đây ngoài hai gã gia đinh trông coi thì chẳng có một bóng người.
Đại Dũng nói với mọi người rằng từ sau khi xảy ra tai nạn, chuyện nơi này đụng phải tà ma đồn đại khắp nơi, đám thợ thuyền không ai dám đến làm nữa.
Chuyện liên quan đến mạng sống, dù có trả lương gấp đôi cũng chẳng ai dám thử.
Mà sang năm con cả Lưu lão gia đã cưới vợ, nhà này buộc phải xây xong, thời gian gấp gáp, lão vì chuyện này mà đau đầu không thôi.
Tiểu mộc tượng Cam Thập Tam theo sư phụ bước vào công trường, chân chưa kịp đứng vững đã cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Ngay sau đó, cậu thấy khóe mắt phải nhói đau.
Cậu quay đầu nhìn về phía bên phải.
Phía bên phải là một đống gỗ thượng hạng, được đẽo gọt thẳng tắp, xếp ngay ngắn gọn gàng.
Bên cạnh đống gỗ đó, có một bé gái mặc áo bông kẹp màu đỏ đang ngồi.
Nó.
Đang nhìn tiểu mộc tượng.
Cười.
Nụ cười đó, giống như là…
Băng tuyết.
Giữa ngày đông tháng giá.
Lạnh đến thấu xương.
…
- Xuyt…
Tiểu mộc tượng hai tay ôm chặt lấy đầu, ngồi xổm xuống đất, ngón cái ấn mạnh vào thái dương như muốn chọc thủng cả đầu mình.
Chỉ có cách này mới có thể chuyển dời ý thức khỏi cơn đau dữ dội trong óc.
Lỗ Đại liếc nhìn cậu một cái, biết tiểu đồ đệ của mình lại sinh ảo giác – đây là bệnh cũ rồi, ông đã quá quen nên chẳng mấy bận tâm, cứ thế dẫn mọi người đi tiếp vào trong công trường. Ngô Bán Tiên thấy lạ, bèn gọi một tiếng:
- Tiểu huynh đệ…
Lời chưa dứt thì Lỗ Đại đi phía trước đã cầm cái tẩu thuốc gõ gõ vào đống đá xây dựng chất cao đến hông bên đường, buông một câu:
- Mặc kệ nó, bệnh cũ ấy mà.
Đoàn người đi sâu vào bên trong, chỉ còn trơ trọi mình tiểu mộc tượng ở lại chỗ cũ.
Hết một tuần trà, tiểu mộc tượng vẫn ngồi xổm bất động như tượng gỗ. Lúc này, mọi người đã quay ra, Lỗ Đại búng tay một cái, nói:
- Đi thôi.
Tiểu mộc tượng buông tay xuống, ngơ ngác hỏi:
- Không phải vẫn chưa vào sao?
Cậu hoàn toàn không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Lỗ Đại đáp:
- Cái cần xem đã xem xong rồi, về rồi nói.
Tiểu mộc tượng không hỏi nhiều, gật đầu: "Dạ."
Đoàn người rảo bước đi ra. Ngô Bán Tiên theo sau Lỗ Đại, cung kính hỏi:
- Lỗ sư phụ, ông đã đi hết cả công trường một lượt rồi, rốt cuộc trong đó có vấn đề gì không, ông cho tôi một câu thật lòng để tôi còn liệu chứ?
Lỗ Đại dừng bước, nhìn Ngô Bán Tiên một cái rồi hỏi ngược lại:
- Phán đoán trước đó của ông là gì?
Ngô Bán Tiên đáp:
- Phong thủy nhà này là do tôi xem, Tiềm Long Vật Dụng, Bạch Hổ Dưỡng Sát, đối với con đường quan lộ của đại thiếu gia nhà họ là sự trợ lực rất lớn, vận thế phong thủy toàn cục tuyệt đẹp. Giờ xảy ra chuyện, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể là do ai đó đã động tay động chân trong nhà. Sau khi nơi này xảy ra chuyện, tôi có đến vọng khí, thấy không khí ứ đọng, âm dương bất định, âm nổi lên mà dương bị đè xuống, uế khí tụ lại làm vẩn đục cái sát khí Bạch Hổ kia, khiến nó giận dữ mà hại người, nên mới sinh ra đủ chuyện xui xẻo, rắc rối quấn thân.
Lỗ Đại gật đầu:
- Người ta đồn Ngô Bán Tiên ở Càn Thành có bản lĩnh thật sự, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.
Ngô Bán Tiên được khen nhưng chẳng lấy làm vui, vẻ mặt đầy lo lắng:
- Tôi cũng chỉ được đôi mắt này tinh tường chút thôi, còn bản lĩnh giải quyết sự vụ thì phải trông cậy cả vào ông.
Lỗ Đại cười cười không đáp, cũng chẳng tiếp lời.
Tiểu mộc tượng lẳng lặng đi sau mọi người, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng bé gái mặc áo bông đỏ đâu nữa.
Về đến nhà chính họ Lưu, mọi người an tọa trở lại. Lưu lão gia hỏi chuyện, lần này Lỗ Đại không giấu giếm nữa, thẳng thắn nói:
- Việc này đúng là có người lén lút động tay động chân, phá hoại phong thủy trạch đất nên mới xảy ra quỷ sự liên miên, rắc rối không dứt. Còn bệnh tình của tiểu thiếu gia cũng là do tích tụ âm uế mà thành, nếu phá được cục diện này thì bệnh chứng tự nhiên tiêu tan.
Lưu lão gia hỏi:
- Chuyện này phá giải thế nào?
Lỗ Đại trầm ngâm không đáp.
Lưu lão gia giơ tay ra hiệu, lão quản gia đã chuẩn bị sẵn liền bưng lên một cái khay, bên trên có hai ống giấy bọc giấy đỏ, mỗi ống là năm mươi đồng đại dương. Phải biết thời buổi này, lương thầy đồ dạy tư cũng chỉ mười đồng đại dương một tháng, một trăm đại dương quả là một món tiền lớn.