Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngô Bán Tiên xem bói thì giỏi, nhưng giải quyết mấy vụ tà sự thì chỉ ở mức thường thường. May sao ông ta biết Lỗ Đại đang ở quanh vùng này nên mới bày kế viết thư nhờ người mang đi, mời được Lỗ Đại tới đây.

Nghe xong tình hình, Lỗ Đại nhắm mắt ngưng thần suy nghĩ một lúc rồi mới mở miệng hỏi:

- Gần đây Lưu lão gia có kết oán với ai không?

Chưa đợi Lưu lão gia trả lời, Ngô Bán Tiên đã cười nói:

- Lão thái gia là đại thiện nhân nổi tiếng khắp mười dặm tám xã, chuyện tu cầu đắp đường, quyên tiền xây trường học thì khỏi phải nói, ngay cả với tá điền nhà mình, tiền tô ông ấy thu cũng thấp hơn người khác nửa phần. Gặp chuyện gì ông ấy cũng hòa nhã, kết giao rộng rãi, ai nghe danh mà chẳng giơ ngón cái khen ngợi? Sao có thể kết oán với ai được chứ?

Lỗ Đại nghe vậy lại hỏi:

- Ngôi nhà mới xây có chiếm đất của ai không?

Con trai quản gia đứng bên cạnh nghe thế liền nhanh nhảu đáp:

- Đất thì dĩ nhiên là có chiếm, nhưng ông chủ đều đã đền bù, đổi đất nền khác cho họ, diện tích còn lớn hơn, làm việc công đạo, tuyệt đối không ai sinh lòng oán hận đâu.

Nghe câu trả lời này, Lỗ Đại đưa tẩu thuốc lên miệng, châm lửa rít một hơi rồi mới nói:

- Nếu vậy thì cũng lạ thật… Thôi, đưa ta đi xem quý công tử trước đã.

Mọi người đứng dậy đi về phía hậu viện, đến phòng của tam công tử Tri Nhân. Lỗ Đại bảo mọi người lui ra, chỉ dẫn theo tiểu đồ đệ vào trong.

Hai thầy trò bước vào phòng trong, đến bên giường. Nhìn thấy tam công tử nhà họ Lưu đắp chăn gấm lụa nằm hôn mê trên giường gỗ đỏ, vẻ lạnh lùng trên mặt Lỗ Đại bớt đi vài phần.

Ông quay đầu lại, hỏi thiếu niên bên cạnh:

- Thập Tam, nhìn ra được gì không?

Thiếu niên suy nghĩ một chút rồi đáp:

- Ấn đường đen sì, khí huyết ảm đạm, chắc là trúng yếm chú rồi.

Lỗ Đại nói:

- Cái đó thì dĩ nhiên, ta đang hỏi cái khác kia.

Thiếu niên gật đầu, nói:

- Cái gã Đại Dũng kia lúc nói chuyện mắt cứ liếc xuống dưới, hai tay nắm chặt, vẻ mặt chột dạ, chắc là lời hắn nói có chỗ giả dối. Cho nên kẻ sinh tâm địa xấu, động tay động chân, có lẽ không phải là đồng nghiệp thợ mộc của chúng ta, mà là đám dân quê bị chiếm đất sinh lòng oán hận…

Lỗ Đại gật đầu:

- Con nhìn cũng khá đấy, không uổng công ta dạy dỗ bao năm nay. Nhưng mà, thế sự đa đoan, lòng người hiểm ác, ngay cả đôi mắt của mình cũng có thể lừa gạt chính mình. Cho nên phàm chuyện gì, khi chưa được kiểm chứng thì đừng vội đưa ra kết luận, hiểu chưa?

Thiếu niên cung kính cúi đầu:

- Con đã hiểu.

Lỗ Đại nhìn người trên giường thêm một cái nữa, rồi dẫn đồ đệ ra khỏi phòng, nói với đám người đang đợi ở cửa:

- Đi tới công trường nhà mới xem sao.

Lưu lão gia đã sợ chuyện tà môn này xanh mặt, không muốn dính dáng thêm, nên dù có chuyên gia như Lỗ Đại ở đó cũng không dám đi bừa. Vì thế, người tháp tùng hai thầy trò đi ra công trường chỉ có người môi giới Ngô Bán Tiên, con trai quản gia Đại Dũng và vài tên gia đinh.

Ngô Bán Tiên toán học thì giỏi nhưng năng lực giải quyết sự vụ lại nông cạn, giờ gặp được nhân vật có số má trên giang hồ như Lỗ Đại, đương nhiên không chịu bỏ lỡ cơ hội.

Suốt dọc đường ông ta liên tục nịnh nọt thỉnh giáo. Đúng là "đưa tay không đánh người mặt cười", đối phương đã hạ mình lấy lòng như thế, Lỗ Đại cũng không tiện bày ra vẻ cao ngạo. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, không khí cũng khá rôm rả.

Người trong nghề vừa ra tay là biết ngay thật giả, chuyện chuyên môn chỉ cần nói điểm xuyết là đủ hiểu.

Ngô Bán Tiên không tiện hỏi sâu thêm, thấy Lỗ Đại đối với đệ tử tuy nghiêm khắc nhưng ánh mắt lại có vài phần hiền từ, bèn chuyển chủ đề sang cậu bé.

Lỗ Đại nói:

- Thằng bé này số khổ, từ nhỏ đã mất cha mẹ, lại bị tộc nhân đuổi đi, không còn đường sống. Ta đi ngang qua cứu vớt nó. Có điều, nó đối với cái nghề của bọn ta không có ngộ tính gì, ngoài sức vóc khỏe mạnh thì tay nghề mộc cũng tạm, miễn cưỡng làm cái thằng thợ mộc nhỏ được; chứ còn y bát của ta, e là nó không kế thừa nổi.

Ngô Bán Tiên cười làm lành:

- Ông cứ nói đùa, tôi thấy thằng bé này đôi mắt linh hoạt, đen láy như trẻ lên ba, nhìn là biết người thông tuệ rồi.

Lỗ Đại nghiêm túc nói:

- Ta nói thật đấy, nó chỉ biết chút nghề mộc, giúp ta làm chân sai vặt thôi; mấy thứ khác thì mù tịt. Nhưng mà cái nghề ta học này cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Nhiều đồng môn của ta vì pháp thuật ác độc, trái với thiên lý nên trúng lời nguyền "Khuyết Nhất Môn", kẻ thì tuyệt tự, kẻ thì tàn tật, hoặc người thân gặp tai ương. Ta bao năm nay không ngừng tích đức hành thiện, nhưng rốt cuộc cũng không thoát khỏi số mệnh đó, sinh liền ba đứa con gái, đến lúc vợ ta chết cũng không nặn ra được mụn con trai nào nối dõi. Giờ con gái đi lấy chồng hết, ta thân cô thế cô, cứ thế cùng thằng đồ đệ nhỏ lang thang, bốn bể là nhà…