Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cô kịch liệt phản đối, thậm chí còn nổi giận, kết quả tiểu mộc tượng chỉ buông một câu xanh rờn: "Cô muốn bên nhau dài lâu với hắn ta thì ráng mà chịu đựng đi."

Nói xong, cậu đặt rương gỗ xuống rồi bỏ đi, bảo là vào rừng kiếm chút đồ ăn.

Tô Từ Văn suýt phát khóc vì thái độ của tiểu mộc tượng - Tô tiểu thư cô từ nhỏ sống trong nhung lụa, đã bao giờ phải chịu uất ức thế này đâu?

May mà bên cạnh có cô bé Cố Bạch Quả "hiểu chuyện" khuyên giải, vừa an ủi cô, vừa chạy đi nhặt củi khô. Lại thêm con mèo béo lông hổ kia cứ làm trò chọc cười, cuối cùng cũng giúp Tô Từ Văn nguôi ngoai nỗi tủi thân.

Sau đó, thấy Cố Bạch Quả là một cô bé nhỏ mà chạy đôn chạy đáo lo liệu, cô cũng thấy ngại, bèn chủ động đến giúp một tay.

Hì hục một hồi, hai cô gái một lớn một nhỏ cuối cùng cũng nhóm được đống lửa bên bờ suối. Nhưng tiểu mộc tượng vẫn chưa thấy về, Tô Từ Văn từ giận dỗi chuyển sang lo lắng.

Cô không kìm được hỏi Cố Bạch Quả, tên kia bao giờ mới về, có cần vào rừng tìm không?

Cố Bạch Quả thì rất yên tâm, bảo anh ấy à, dù có hổ dữ đến cũng chẳng làm gì được đâu.

Nói đoạn, cô bé móc trong ngực ra một lọ thuốc bột, rắc xung quanh. Tô Từ Văn hỏi là gì, Cố Bạch Quả bảo là bột đuổi côn trùng, hôm nay đã ngủ ở đây thì rắc một ít, kẻo tối ngủ rắn bò vào.

Tô Từ Văn sợ nhất là rắn, nghe xong nổi da gà, Cố Bạch Quả lại an ủi, bảo không sao đâu, có em ở đây rồi.

Tô Từ Văn thấy Cố Bạch Quả tuy nhỏ tuổi hơn mình nhưng lại rất ra dáng, nói năng làm việc cứ như đàn chị, không kìm được bắt chuyện.

Hai người ngồi bên đống lửa, vừa trò chuyện vừa sưởi ấm. Không biết qua bao lâu, tiểu mộc tượng mới quay lại.

Nhưng cậu không về tay không, chẳng những hái được một đống nấm và rau dại ăn được, mà còn kéo theo một con thú nhỏ trông giống con hoẵng.

Tô Từ Văn lúc này đã quên sạch nỗi bực dọc với tiểu mộc tượng, chủ động chạy ra đón.

Tiểu mộc tượng chào hỏi qua loa rồi bắt tay vào việc - Cậu lấy từ trong rương gỗ ra một cái nồi sắt nhỏ và dụng cụ nấu nướng, đưa rau dại cho Cố Bạch Quả, hướng dẫn cô bé cùng Tô Từ Văn rửa sạch và sơ chế. Sau đó cậu xử lý con hoẵng thoăn thoắt, lọc xương và thịt riêng để hầm, lại thái thịt miếng, ướp gia vị, rồi dùng cành cây xiên lại...

Ngoài ra, cậu vẫn để lại một nửa con hoẵng sống.

Bận rộn một hồi, đến gần nửa đêm, một nồi canh nấm rau dại xương hầm thơm phức và mấy chục xiên thịt nướng đã ra lò. Cố Bạch Quả phát huy bản sắc của một kẻ háu ăn, ăn lấy ăn để. Ngay cả Tô Từ Văn ban đầu còn hơi chê bai, sau khi nếm thử cũng không dừng đũa được.

Tiểu mộc tượng chia một ít cho mèo béo lông hổ, tự mình ăn một chút. Cảm thấy thời điểm đã chín muồi, cậu đột nhiên nói với Tô Từ Văn: "Sắp đến giờ rồi, chúng ta nói chuyện chút nhé?"

Tô Từ Văn đang húp từng ngụm canh nhỏ, nghe vậy thì toàn thân run lên, sau đó ngẩng đầu, cất giọng âm u lạnh lẽo: "Được."

Màn đêm buông xuống, giữa chốn hoang vu hẻo lánh. Tô Từ Văn vốn không thích nơi này, nhưng thứ tà vật trong cơ thể cô lại cực kỳ phấn khích. Nó chiếm quyền kiểm soát cơ thể Tô tiểu thư, hiện nguyên hình trước mặt tiểu mộc tượng và Cố Bạch Quả.

Cả hai người dường như đã chuẩn bị tâm lý nên không quá ngạc nhiên.

Nhìn "Tô tiểu thư" với gân xanh nổi đầy cổ, sắc mặt như quỷ mị, tiểu mộc tượng hỏi:

- Thế nào, thích chỗ này không?

Tà vật chậm rãi đứng dậy, lạnh lùng nói:

- Ngươi cũng biết điều đấy.

Tiểu mộc tượng chỉ vào nửa con hoẵng sống để riêng bên cạnh:

- Nhìn cái này xem, có thấy thiện cảm với tôi hơn chút nào không?

"Tô tiểu thư" nhìn cậu đầy nghi ngờ:

- Ngươi không bỏ thuốc vào đấy chứ?

Tiểu mộc tượng cạn lời:

- Đa nghi quá rồi đấy. Tôi làm gì từ nãy đến giờ Tô tiểu thư đều thấy rõ mồn một...

"Tô tiểu thư" đắc ý:

- Cũng đúng. Ta biết nhiều hơn những gì ngươi tưởng tượng đấy.

Nói xong, nó không khách sáo nữa, đi thẳng đến chỗ nửa con hoẵng sống, quỳ xuống đất, hai tay bốc lấy miếng thịt sống, há miệng cắn xé ngấu nghiến.

Hàm răng trắng bóng của "Tô tiểu thư" cắn phập vào miếng thịt sống đầy máu và mỡ trắng, máu tươi bắn tung tóe, mùi tanh nồng đặc trưng của thịt sống lan tỏa khắp nơi...

Nhìn cảnh tượng đó, Cố Bạch Quả đang ăn uống ngon lành bỗng thấy buồn nôn, dịch vị trào lên tận cổ họng.

Cô bé thấy kinh tởm, nhưng với tà vật trong người Tô tiểu thư, thịt sống mới là mỹ vị nhân gian.

Còn những món ăn tiểu mộc tượng kỳ công chế biến, nó chẳng thèm liếc mắt nhìn, coi như rác rưởi.

Tiểu mộc tượng nhìn "Tô tiểu thư" ngấu nghiến thịt sống, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Quả nhiên đúng như cậu dự đoán.

Lúc này cậu mới yên tâm phần nào, nhưng không dám lộ ra mặt, kiên nhẫn đợi "Tô tiểu thư" ăn hết nửa con hoẵng. Đợi đến khi nó gặm bộ xương trắng hếu một cách thèm thuồng, cậu mới nói: