Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Thế nào, thành ý đủ chưa?

Tà vật cười, ợ một cái rõ to:

- Ái chà, lâu lắm rồi mới được bữa no nê thế này...

Ăn hết nửa con hoẵng sống mà bụng "Tô tiểu thư" vẫn phẳng lì.

Không biết đống thịt đó đi đâu hết.

Tô Từ Văn vốn ưa sạch sẽ, ghét cay ghét đắng những thứ bẩn thỉu. Nhưng giờ đây mặt mũi cô đầy máu me, mỡ dính bê bết, thịt sống còn mắc trong kẽ răng, trông chẳng khác gì dã nhân trong rừng.

Ăn thịt sống là sở thích của tà vật trong người Tô Từ Văn. Thực tế, hầu hết những thứ dính dáng đến tà ma, âm khí hay ác linh đều thích ăn đồ sống.

Với chúng, chế biến thịt chín là hành động phí phạm của trời.

Cảnh tượng vô cùng quỷ dị, nhưng tiểu mộc tượng không hề bận tâm, nghiêm túc nói với tà vật:

- Đã biết hết rồi thì ngươi thấy phương án của tôi thế nào?

Tà vật ném khúc xương trong tay đi, nhìn chằm chằm tiểu mộc tượng một hồi lâu rồi cười khanh khách.

Nó vươn bàn tay đầy máu me vỗ vai tiểu mộc tượng, tán thưởng:

- Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Biết ngươi biết điều thế này thì tối qua ta đã không ra tay tàn độc rồi. Ta hoàn toàn đồng ý. Thực ra ta với Từ Văn cũng có tình cảm, nỡ lòng nào làm cô ấy bị thương? Ta hứa với ngươi, chỉ cần ngươi giúp ta đối phó với cha Từ Văn, đừng để ông ấy mời lung tung người đến quấy rầy, ta tuyệt đối sẽ không làm hại Từ Văn.

Khi nói những lời này, vẻ mặt tà vật tràn đầy tình cảm thắm thiết, kết hợp với giọng nói trung tính đầy tà khí tạo nên một sự trịnh trọng khó tả.

Chỉ có điều nhìn khuôn mặt đầy máu và hôi thối của nó, tiểu mộc tượng thấy kỳ quặc không chịu nổi.

Nhưng cậu giấu kín cảm xúc, đưa tay ra:

- Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Chúng ta đập tay thề đi.

Tà vật quan sát kỹ bàn tay tiểu mộc tượng rồi mới đưa tay ra đập tay thề.

Sau đó, nó ngáp dài một cái:

- Được rồi, ăn no uống say, ta đi trước đây. Nhóc con, vẫn câu nói cũ: ngươi an phận làm việc cho ta thì đôi bên cùng có lợi; nếu giở trò thì đừng trách ta độc ác...

Dứt lời, khuôn mặt gân guốc cứng đờ dần trở lại bình thường. Tô Từ Văn nghiêng đầu ngã vật xuống bãi cỏ.

Tiểu mộc tượng vội đỡ lấy thân thể mềm mại của cô rồi nhẹ nhàng đặt xuống.

Sau đó cậu ra bờ suối, chán ghét rửa tay sạch sẽ, lau vết máu và mỡ trên vai, miệng lầm bầm chửi thề.

Cố Bạch Quả nôn thốc nôn tháo xong, mặt mày xanh mét, thấy tiểu mộc tượng như vậy thì hả hê cười, cảm thấy đỡ hơn hẳn.

Cô bé không nghe rõ cậu chửi gì, chạy lại hỏi: "Anh nói gì thế?"

Tiểu mộc tượng không muốn văng tục trước mặt trẻ con, lắc đầu bảo không có gì.

Cố Bạch Quả nhìn Tô Từ Văn nằm trên cỏ, hỏi:

- Có cần gọi chị ấy dậy không?

Tiểu mộc tượng lắc đầu:

- Tà vật xuất hiện một lần tiêu hao hơn nửa tinh lực của cô ấy, giờ gọi cũng không dậy đâu. Cứ để cô ấy ngủ đến sáng mai đi.

Cố Bạch Quả không đành lòng:

- Để chị ấy ngủ thế à? Không lau sạch máu cho chị ấy sao?

Tiểu mộc tượng nghiêm túc:

- Nam nữ thụ thụ bất thân, em giúp cô ấy đi.

Cố Bạch Quả từ chối thẳng thừng:

- Em không làm đâu, anh bóc lột sức lao động trẻ em là phạm pháp đấy.

Tiểu mộc tượng ngạc nhiên:

- Ở đâu ra mấy từ ngữ kỳ quặc thế hả?

Cố Bạch Quả đáp:

- Trước em gặp một anh đeo kính họ Lưu nói thế, em thấy có lý phết. Thôi đừng giả bộ chính trực nữa, việc này anh nhận, anh phải chịu trách nhiệm đến cùng.

Tiểu mộc tượng bĩu môi:

- Thì cứ để thế đi. Tô tiểu thư chẳng yêu "chồng" chết đi sống lại sao? Cho cô ấy làm quen dần.

Cậu cởi áo, giặt sạch vết bẩn bên bờ suối, lau người rồi thay bộ quần áo khác mới thấy thoải mái hơn. Cố Bạch Quả tuy từ chối lau người cho Tô Từ Văn nhưng cũng không ngồi chơi. Cô bé lăng xăng dọn dẹp đồ ăn thừa, rửa nồi niêu rồi cất vào hòm đồ nghề của tiểu mộc tượng.

Tắm rửa xong xuôi, tiểu mộc tượng nhìn quanh hỏi:

- Này, con mèo béo đâu rồi?

Cố Bạch Quả như con ong chăm chỉ dọn dẹp, đáp:

- Không biết nữa, vừa nãy em còn ôm nó, buông tay ra cái là nó chui tọt vào rừng rồi...

Tiểu mộc tượng không nói gì thêm, con Hổ Bì này cũng khôn, tự biết đường về.

Cậu vươn vai ngáp dài, định nói gì đó thì nghe tiếng "meo" vang lên. Cậu cười:

- Hê, con súc sinh này thiêng thật, vừa nhắc đã về!

Tiểu mộc tượng quay lại, nhưng không thấy con mèo béo mà thấy một bóng người lảo đảo.

Hả?

Tiểu mộc tượng sững sờ. Dưới ánh lửa bập bùng, cậu nhận ra đó là một chàng trai trẻ mặc quần áo cu li, khoác áo tơi. Tay phải anh ta buông thõng bất lực, tay trái cầm thanh dao sắc lẹm đen sì, bước đi xiêu vẹo như sắp ngã.

Trong bụi cỏ phía trước bên trái anh ta, Hổ Bì ló đầu ra kêu meo meo.