Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng đó là tiền của sư phụ.
Hơn nữa tiểu mộc tượng nghĩ mãi không thông. Họ giúp Lưu gia giải quyết rắc rối, lại lo liệu xây dựng nhà mới, mọi chuyện đều êm đẹp hòa nhã, Lưu lão gia đối đãi với sư phụ cậu cũng rất khách khí, sao đùng một cái lại trở mặt nhanh như vậy?
Chẳng lẽ Lưu gia thực sự tin rằng hai người kia là do sư phụ cậu giết?
Cậu đầy bụng nghi hoặc, nghĩ nát óc cũng không ra. Đúng lúc này, cửa lán thợ bị đẩy mạnh ra, mấy người già trẻ phụ nữ đeo khăn tang ùa vào, chặn ngay cửa, chỉ thẳng vào mặt tiểu mộc tượng mà mắng chửi ầm ĩ:
- Đồ giết người! Chết không được tử tế đâu!
- Sư phụ mày đâu? Bảo lão ra đây!
- Mày chắc chắn biết lão trốn ở đâu, bảo lão ra đây đền mạng!
…
Đám đàn bà con trẻ này dĩ nhiên không thể động thủ với tiểu mộc tượng sức dài vai rộng, nhưng cái màn khóc lóc chửi rủa ỏm tỏi như đàn bà chanh chua ngoài chợ khiến tiểu mộc tượng không biết phải đối phó thế nào.
Biết mình không thể ở lại đây được nữa, cậu đành thu dọn đồ đạc rời đi. Nhưng khi cậu vác cái hòm gỗ to tướng ra cửa thì bị hai gia đinh canh cửa chặn lại, chỉ vào cái hòm không cho mang đi. Tiểu mộc tượng cố gắng lý lẽ, nhưng gã gia đinh đáp:
- Mày đừng nói mấy cái đó với tao, tao không hiểu đâu. Anh Đại Dũng dặn rồi, trong hòm này nói không chừng có hung khí gì đó, không được mang đi. Người thì đi được, mang theo vài bộ quần áo cũng được.
Tiểu mộc tượng ấm ức vô cùng, nhưng tiếng chửi rủa của thân nhân người chết bên cạnh khiến cậu không thể nán lại thêm một giây nào. Cực chẳng đã, cậu đành lục tìm hai bộ quần áo rồi lủi thủi rời đi.
May mà con dao khắc gỗ vẫn luôn mang bên người, coi như cũng còn giữ được cái cần câu cơm.
Tiểu mộc tượng lủi thủi rời khỏi công trường. Ngoái đầu nhìn lại, thấy đám dân quê từng làm việc chung đang chỉ trỏ sau lưng mình, người thì ánh mắt đầy thương hại, kẻ thì lộ vẻ mỉa mai, hả hê khi thấy người gặp họa, khiến lòng cậu chua xót.
Sao lại ra nông nỗi này?
Đồ nghề làm ăn cơ bản đều để lại ở công trường, sư phụ thì bặt vô âm tín, tiểu mộc tượng chẳng còn chỗ nào để đi. Dù đã ra khỏi công trường nhưng cậu cũng không đi xa, chỉ ngồi xổm dưới gốc cây hòe phía xa xa.
Bị bắt nạt, trong lòng đầy uất ức, sắc mặt cậu khó coi vô cùng, cứ ủ rũ nhìn về phía công trường, suy tính chuyện tiếp theo.
Cậu cảm thấy việc mình bị đuổi đi và nhiều chuyện sau đó chắc chắn có bàn tay Đại Dũng châm ngòi thổi gió ở phía sau.
Sở dĩ Đại Dũng làm vậy là vì hắn thích tiểu thư Tiểu Nha nhà họ Lưu.
Nhưng tiểu thư Tiểu Nha lại tỏ ra hứng thú với cậu.
Đây là ghen tị.
Cam Thập Tam thầm nghĩ, có khi chuyện này Lưu lão gia không biết. Nếu ông ấy biết được, liệu có đứng ra chủ trì công đạo không nhỉ?
Lưu lão gia trông hiền từ, hào phóng như vậy, lại còn rất coi trọng tay nghề của cậu nữa.
Nhưng nhỡ đâu cậu nghĩ sai thì sao?
Tuy quanh năm lăn lộn bến bãi, hiểu biết hơn bạn đồng trang lứa, nhưng thường ngày đều là sư phụ đứng ra ứng phó, cậu chẳng cần phải lộ diện, cũng chẳng cần quyết định việc gì. Giờ sư phụ mất tích, lại vướng vào chuyện rắc rối này khiến cậu nhất thời hoang mang không biết phải làm sao.
Cậu ngồi xổm dưới gốc hòe mãi đến tận giữa trưa, bụng đói cồn cào, khát khô cổ họng. Đúng lúc đó, phía sau có tiếng bước chân, rồi có người gọi:
- Cam tiểu huynh đệ, Cam tiểu huynh đệ.
Tiểu mộc tượng quay đầu lại, người đến hóa ra là Ngô Bán Tiên với phong thái tiên phong đạo cốt, mặt mày tươi cười.
Ông ta mặc áo dài xanh, đầu đội khăn xếp, lưng đeo tay nải, vai vác cờ hiệu, dáng vẻ phong trần. Tiểu mộc tượng vội đứng dậy hành lễ. Ngô Bán Tiên đỡ cậu dậy, ân cần hỏi:
- Mấy nay tôi đi xem phong thủy quanh vùng, vừa mới về, nghe chuyện của sư phụ cậu là tôi chưa kịp về nhà đã vội chạy sang đây ngay. Mà sao cậu lại ra nông nỗi này?
Nghe lời hỏi han ân cần của Ngô Bán Tiên, bao nhiêu tủi thân trong lòng tiểu mộc tượng trào dâng, nước mắt chực trào ra. Cậu kể hết đầu đuôi sự việc, cả chuyện bị nhà họ Lưu đuổi đi và cướp mất tiền bạc.
Ngô Bán Tiên nghe xong trợn mắt thổi râu, mắng lớn:
- Đúng là một lũ hồ đồ! Lỗ huynh của ta hạo nhiên chính khí, sao có thể làm ra chuyện tày trời như vậy? Chắc chắn là bị kẻ gian hãm hại rồi…
Mắng mỏ vài câu, ông ta quay sang bảo tiểu mộc tượng:
- Chắc cậu cũng đói rồi, cứ về chỗ tôi nghỉ ngơi đã, rồi tôi sẽ đi tìm Lưu lão gia nói lý lẽ.
Tiểu mộc tượng nghe vậy vô cùng cảm kích, gật đầu lia lịa.
Hai người về đến chỗ ở của Ngô Bán Tiên. Đó là một gian nhà tranh nằm ở hạ lưu khe Chương Mộc, cách Tam Đạo Khảm không xa. Sân vườn rất rộng, khác hẳn nhà gỗ thông thường. Nhà của Ngô Bán Tiên chủ yếu làm bằng tre trúc. Tiểu mộc tượng là người trong nghề xây dựng, liếc qua là nhận ra ngay chỗ tinh diệu, đúng là nhà do thợ tay nghề cao dựng lên, tổng thể trông rất có phong cốt và khí độ.