Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau nhà tranh còn có một vườn thuốc.

Trong nhà Ngô Bán Tiên còn có một người nữa, lớn tuổi hơn tiểu mộc tượng một chút, tướng mạo đôn hậu. Ban đầu tiểu mộc tượng tưởng là đồ đệ của Ngô Bán Tiên, nhưng một lúc sau mới phát hiện ra đó là một người câm.

Đã câm thì dĩ nhiên không làm đồ đệ của thầy tướng số được rồi.

Người câm làm việc chân tay rất thạo, chẳng mấy chốc đã dọn lên một bữa cơm trưa. Món ăn đạm bạc, không có thịt thà gì, chỉ có rau xanh, dưa muối và cơm trắng.

Tiểu mộc tượng đói meo cả ngày, được Ngô Bán Tiên bảo đừng khách sáo liền cắm cúi ăn lấy ăn để. Ngô Bán Tiên có vẻ không đói lắm, ngồi bên cạnh vừa uống trà vừa hỏi chuyện.

Tiểu mộc tượng trả lời từng câu, rồi hỏi lại:

- Tiên sinh, ông bảo chuyện của sư phụ tôi rốt cuộc là thế nào?

Ngô Bán Tiên thở dài:

- Tám chín phần là như cậu nói, bị người ta trả thù rồi. Chuyện này nói ra cũng có phần lỗi của tôi, nếu tôi không mời thầy trò cậu đến đây thì đã chẳng xảy ra cơ sự này. Cậu cũng đừng lo, chuyện này tôi chắc chắn sẽ không bỏ mặc đâu. Ăn cơm xong tôi sẽ sang nhà họ Lưu nói chuyện rõ ràng với Lưu lão gia.

Tiểu mộc tượng vội vàng cảm ơn rối rít.

Ngô Bán Tiên nói được làm được. Ăn xong, rửa tay súc miệng rồi ông ta đi ngay. Tiểu mộc tượng đòi đi theo nhưng ông ta không cho, bảo bây giờ nhà họ Lưu đang nóng giận, cậu sang đó không tiện.

Tiểu mộc tượng ở nhà đợi, đến chập tối Ngô Bán Tiên mới quay về, người nồng nặc mùi rượu, say khướt. Người câm hầu hạ ông ta đi ngủ. Tiểu mộc tượng dù trong bụng đầy thắc mắc cũng đành chịu, đành ra chái nhà ngủ tạm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tiểu mộc tượng ra ngoài thì thấy Ngô Bán Tiên đang quỳ trước bàn thờ ở gian chính thắp hương, miệng lầm rầm khấn vái.

Cậu không dám làm phiền, đứng im lặng quan sát. Ngô Bán Tiên cúng xong, gọi cậu lại trước phòng, nói:

- Tiểu huynh đệ, hôm qua tôi sang đó, tình cờ gặp Lâm Nhất Dân ở huyện xuống. Danh tiếng ông ta chắc cậu cũng biết, thời nhà Thanh từng làm bổ khoái, ngoại hiệu là "Tương Tây Triển Chiêu", kiến thức bất phàm. Vụ án của sư phụ cậu có nhiều điểm nghi vấn. Tôi đã trình bày quan điểm của cậu và những gì tôi biết, nhưng ngặt nỗi sư phụ cậu đến giờ vẫn chưa lộ diện, rốt cuộc tình hình thế nào không ai biết cả. Nói cho cùng, phải đợi sư phụ cậu xuất hiện thì mới minh oan được.

Nói đến đây, Ngô Bán Tiên hỏi:

- Cậu có biết quê quán sư phụ cậu ở đâu không?

Tiểu mộc tượng đáp:

- Quê sư phụ tôi ở Khe Trúc Đen thuộc đạo Kinh Nam, nhưng ở quê chẳng còn ai thân thích cả. Tôi theo ông mười năm nay, mới về đó có một lần để tảo mộ thôi.

Ngô Bán Tiên lại hỏi:

- Thế cậu có biết ông ấy còn chỗ nào để tá túc nữa không?

Tiểu mộc tượng lắc đầu:

- Không có. Mấy năm nay có việc ở đâu thì đi đó, phiêu bạt khắp nơi thôi.

Ngô Bán Tiên hỏi tiếp:

- Mấy cô con gái ông ấy lấy chồng ở đâu, cậu biết không?

Tiểu mộc tượng đáp:

- Cô cả lấy chồng ở Lỗ Đông, cô hai ở Tây Xuyên, cô ba ở Quảng Phủ. Nhưng quan hệ cha con họ không tốt lắm, xưa nay không liên lạc gì, tôi cũng chưa đến đó bao giờ.

Ngô Bán Tiên hỏi thêm vài câu nữa rồi tỏ vẻ lo lắng:

- Chuyện này phiền phức đây, phải có sư phụ cậu ra mặt mới được, không thì không nói rõ được đâu. Tôi có nói với Lưu lão gia chuyện tiền nong, ông ấy bảo tiền đã chia cho người nhà nạn nhân rồi, nếu sau này chứng minh vụ án không liên quan đến sư phụ cậu thì ông ấy sẽ bù lại. Thôi thế này, mấy ngày tới cậu cứ ở tạm chỗ tôi đã, đợi sư phụ cậu về rồi tính tiếp…

Ông ta thu nhận tiểu mộc tượng, dặn cậu hễ có tin tức gì của sư phụ thì phải báo ngay cho ông ta biết.

Những ngày ở trấn, Ngô Bán Tiên dành phần lớn thời gian an ủi tiểu mộc tượng. Nhưng vì còn phải kiếm cơm nên ở nhà được hai ngày ông ta lại phải đi xem bói dạo. Tiểu mộc tượng tiễn ông ta đi rồi, đợi chừng một khắc, thấy người câm đi ra chăm sóc vườn thuốc sau nhà, ngẫm nghĩ một lát rồi cũng đi theo.

Lần này Ngô Bán Tiên không xuống vùng nông thôn nữa mà ở lại huyện lỵ bày quầy.

Là một thầy tướng số có danh tiếng và địa vị, ông ta thuê hẳn một phòng riêng mặt phố tại trà lầu Thanh Thủy ở phía đông thành. Thường ngày, ai có việc cần đều đến đây tìm ông ta. Ngô Bán Tiên pha một ấm trà, gọi ít hạt dưa và lạc luộc, cứ thế ngồi hết cả ngày.

Thời buổi loạn lạc, nhưng loạn lạc cũng có cái hay của nó. Con người ta nhìn trời nhìn đất, bốn phía mờ mịt vô định nên dễ gửi gắm tâm tư vào quỷ thần và những chuyện hư vô mờ ảo.

Chính vì thế, việc làm ăn của Ngô Bán Tiên cũng khá khẩm. Người đến nhờ vả, hỏi han cứ lục tục kéo đến.