Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lão già này ở huyện Càn Thành danh tiếng rất lớn, mà cũng có bản lĩnh thật sự. Dù là đặt tên, giải mộng, xem tướng số hay phá giải thế cục, ông ta đều nói đâu ra đấy, ứng biến linh hoạt và về cơ bản đều rất chuẩn xác.

Ví dụ như có một người đàn ông trung niên mặt ngựa, là bạn của ông chủ Lưu hàng vải, ban đầu không tin ông ta. Ngô Bán Tiên cũng chẳng vội, hỏi bát tự sinh thần của người đó.

Người nọ đọc xong, Ngô Bán Tiên ngay trước mặt ông ta sắp xếp bát tự, đại vận, lưu niên rồi phán:

- Theo ngày sinh tháng đẻ này, đại vận đầu tiên là Nhâm Dần, đại vận thứ hai là Quý Mão, toàn là vận Thủy Mộc. Mà bát tự của ông lại kỵ Thủy Mộc, xem ra tuổi thơ của ông vô cùng khốn khó, phiêu bạt nay đây mai đó, cuộc sống bấp bênh, đường học vấn cũng rất kém. Mười tám tuổi đã xa nhà, nhưng đến năm hai mươi tuổi thì đường quan vận lại mở ra. Cho nên tôi đoán, năm mười tám tuổi chắc ông đi lính, đến năm hai mươi tuổi thì gây dựng được chút danh tiếng, từ đó đường quan lộ hanh thông, đúng không?

Người nọ đáp:

- Tôi mười chín tuổi đi lính, hai mươi mốt tuổi được cất nhắc làm quản sự.

Ngô Bán Tiên nói:

- Ông tính theo lịch dương, còn tôi nói theo lịch âm, nên không sai đâu.

Người nọ bắt đầu thấy hứng thú, bảo:

- Vậy ông xem cho người nhà tôi xem thế nào.

Ngô Bán Tiên nói:

- Như tôi vừa nói, tuổi thơ ông cực kỳ bất ổn. Trong bát tự của ông tôi không thấy Chính Ấn, chỉ có Thiên Ấn, tức là không được mẹ giúp đỡ. Nhất là hai năm sáu, bảy tuổi, vận mẹ cực xấu. Ông chắc là được cô hoặc dì nuôi lớn, đúng không?

Người đàn ông mặt ngựa gật đầu:

- Phải, hai năm đó mẹ tôi bệnh nặng, chẳng bao lâu sau thì qua đời.

Nghe xong câu này, thái độ của ông ta đối với Ngô Bán Tiên thay đổi hẳn, hỏi thêm vài câu nữa. Đợi khi chuyện trò xong xuôi, ông chủ Lưu mới rỉ tai Ngô Bán Tiên rằng vị này là quan chức mới của dân đoàn, từ Đàm Châu chuyển về.

Thế mới thấy, Ngô Bán Tiên là người có tài thật sự, khác hẳn đám thầy bói bịp bợm lừa người.

Chính nhờ bản lĩnh thật sự ấy mà ông ta mới có thể sống sung túc, nổi như cồn ở huyện Càn Thành cũng như cả vùng Tương Tây này.

Thế nhưng, tiểu mộc tượng lại bắt đầu nảy sinh nghi ngờ đối với con người này.

Người này không đơn giản.

Dù ông ta tỏ ra vô cùng cẩn trọng, nhưng những lời bóng gió xa gần mấy ngày nay khiến tiểu mộc tượng bất giác cảm thấy hoảng sợ.

Ngô Bán Tiên dường như rất muốn biết tung tích hiện tại của Lỗ Đại, thậm chí còn sốt ruột hơn cả tiểu mộc tượng.

Tại sao vậy?

Tiểu mộc tượng trông thì thật thà chất phác, nhưng từ nhỏ đã theo sư phụ lăn lộn bến bãi, kiến thức từng trải hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa. Nên chỉ cần Ngô Bán Tiên lộ ra chút sơ hở, cậu lập tức cảm nhận được ngay.

Trong chuyện này, chắc chắn có uẩn khúc.

Tiểu mộc tượng theo Ngô Bán Tiên lên huyện Càn Thành, đợi cả ngày đến khi trời sẩm tối vẫn không thấy có gì bất thường, bèn đi trước ông ta một bước để về nhà.

Về đến nhà tranh, người câm nhìn thấy cậu liền ra hiệu hỏi đã ăn cơm chưa.

Tiểu mộc tượng lắc đầu bảo chưa.

Người câm dọn đồ ăn ra. Tiểu mộc tượng cả ngày chưa có gì bỏ bụng, đói đến mức bụng dính vào lưng nên cũng chẳng khách sáo, ăn một mạch sạch bong không còn hạt cơm nào.

Trời tối hẳn Ngô Bán Tiên mới về. Thấy tiểu mộc tượng đang ngồi một mình trong sân mượn ánh trăng đẽo tượng gỗ. Bức tượng này chính là cái mà lần trước Lưu Tiểu Nha nhìn thấy, giờ đã đẽo gần xong, hình dáng một thằng bé mập mạp chừng năm sáu tuổi. Qua bàn tay tỉ mỉ của tiểu mộc tượng, bức tượng trông sống động như thật.

Ngô Bán Tiên đã uống rượu nhưng chưa say, kéo ghế trúc ra ngồi xem tiểu mộc tượng đẽo gỗ.

Tiểu mộc tượng đang chăm chú làm việc, thấy ông ta liền chào hỏi. Ngô Bán Tiên xua tay bảo không cần, cứ làm việc của mình đi.

Nhưng tiểu mộc tượng không đẽo nữa. Ngô Bán Tiên thấy mình làm gián đoạn công việc của cậu bèn hỏi:

- Đứa bé này là cậu hồi nhỏ à?

Cam Thập Tam lắc đầu:

- Không phải, là một người bạn chơi cùng hồi nhỏ của tôi. Cậu ấy là con trai một gia đình giàu có ở Xuyên Đông. Hồi đó sư phụ tôi xây nhà cho nhà cậu ấy, làm ròng rã hơn ba năm trời. Lúc ấy tôi mới theo sư phụ, chưa có tay nghề, không phụ giúp được gì. Nhà họ mời một võ sư về dạy cậu ấy tập võ, sư phụ liền bảo tôi sang học ké cho đỡ buồn chán. Qua lại nhiều rồi thành bạn bè.

Ngô Bán Tiên hỏi:

- Ồ, vậy ra bản lĩnh của cậu là học từ vị võ sư đó?

Cam Thập Tam gật đầu: "Vâng."

Ngô Bán Tiên hỏi tiếp:

- Xây nhà mất ba năm, gia nghiệp nhà đó cũng lớn thật đấy… Bạn cậu tên gì?

Cam Thập Tam đáp: