Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Tôi không nhớ tên khai sinh, chỉ nhớ biệt danh là Khuất Lão Hổ. Cậu ấy đứng thứ tám trong nhà nên đôi khi tôi cũng gọi là Khuất Lão Bát.
Ngô Bán Tiên sực nhớ ra:
- Khuất gia ở Lô Huyện à? Tôi biết rồi, Tây Xuyên có ba đại gia tộc: Đường Môn ở Khai Huyện, Thượng Quan ở Nghi Tân, Khuất gia ở Lô Huyện. Đường Môn Khai Huyện còn gọi là phái Hoàng Lăng, đứng đầu Ngũ Hoa trong Ngũ Hoa Bát Diệp của Nga Mi. Những phái khác như Điểm Dịch phái ở Phù Lăng, Thanh Thành phái ở Đô Giang Yển, Thiết Phật phái ở Thông Giang, Thanh Ngưu phái ở Phong Đô đều không sánh bằng. Đường Đại Nương mấy năm nay danh tiếng càng lẫy lừng. Thượng Quan Nghi Tân nghe nói là đệ tử Thanh Thành, truyền nhân Kiếm Tiên. Còn Khuất gia, Tửu Thần Khuất Thiên Hạ danh chấn Tây Nam, chỉ tiếc vụ thảm án diệt môn năm năm trước, Khuất gia to lớn thế mà tan thành mây khói. Người bạn thuở nhỏ của cậu e là cũng không sống sót nổi đâu nhỉ?
Nói đoạn, Ngô Bán Tiên lắc đầu cảm thán:
- Ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn một đấu; nhà cao ngàn gian, đêm nằm tám thước. Đạo đời thịnh cực tất suy, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cam Thập Tam nói:
- Lúc nhà gặp họa cậu ấy không có nhà. Mấy năm nay lang bạt kỳ hồ, nghe đâu còn từng đi Nam Dương nữa.
Ngô Bán Tiên nghe vậy thở dài một tiếng:
- Nếu vậy cũng coi như may mắn. Khuất Thiên Hạ cả đời hành thiện, nay giữ lại được một giọt máu, cũng coi như gieo nhân lành gặt quả thiện.
Ông ta trò chuyện với tiểu mộc tượng thêm vài câu rồi hỏi:
- Đời người ai chẳng có lúc gặp biến cố. Nếu sư phụ cậu cứ bặt vô âm tín mãi thì cậu tính sao?
Tiểu mộc tượng ngẫm nghĩ rồi đáp:
- Tôi tính sẽ ở lại Càn Thành này chừng nửa năm một năm. Nếu vẫn không có tin tức gì thì sẽ đi Du Thành. Tôi và sư phụ từng làm việc ở đó, có quen biết một số người. Nghe nói ở đó nhiều việc làm lắm. Tôi học được tay nghề từ sư phụ, đường sống rộng mở, chắc cũng không đến nỗi chết đói.
Ngô Bán Tiên gật đầu:
- Cũng phải, Du Thành là nơi đô hội, cửa ngõ sông Trường Giang, thương nhân tụ tập đông đúc. Người đông thì nhu cầu xây nhà nhiều, không sợ đói. Hơn nữa cậu được sư phụ chân truyền, dù không đi xây nhà thì làm đồ nội thất cũng thuộc hàng nhất rồi. Ông trời không để thợ khéo chết đói đâu.
Ông ta nói tiếp, rồi lại hỏi:
- Năm xưa Trương Hiến Trung vào Tương Xuyên, giết ngàn vạn người chỉ còn lại vài chục vạn, thây chất ngàn dặm, máu chảy thành sông, oan hồn vô số kể, nên đất Xuyên nhiều chuyện quỷ dị. Nếu cậu học được bản lĩnh của sư phụ cậu, dù không đi làm thợ thì cũng sống rất sung túc.
Tiểu mộc tượng lắc đầu:
- Tôi tư chất ngu độn, mệnh cách lại mỏng, nếu không phải từ nhỏ khổ luyện sức vóc thì chắc đã chết yểu từ lâu rồi. Nên mấy thủ đoạn trừ tà bắt ma sư phụ chưa từng dạy tôi.
Ngô Bán Tiên bảo:
- Hôm nọ tôi thấy cậu cũng lợi hại lắm mà?
Tiểu mộc tượng đáp:
- Chỉ là phụ giúp lăng nhăng thôi, sư phụ bảo sao thì làm vậy. Chứ bảo tôi đứng ra một mình cáng đáng thì e là chết từ đời nào rồi.
Ngô Bán Tiên cầm cái quạt lá cọ vừa phe phẩy vừa nói:
- Sư phụ cậu đúng là người có đại bản lĩnh, cậu không học được mấy thứ đó quả là đáng tiếc. Tôi từng nghe nói trong Lỗ Ban giáo có một cuốn kỳ thư tên là Lỗ Ban Thư. Nghe đâu Lỗ Ban Thư là do tổ sư thợ mộc Lỗ Ban sau khi giải mã được Vô Tự Thiên Thư đã viết nên "Lỗ Ban Kinh" lưu truyền lại. Tất nhiên đó chỉ là lời đồn. "Lỗ Ban Kinh" chia làm bốn bộ: Lỗ Ban Thư thượng sách, Lỗ Ban Thư hạ sách, Lỗ Ban trung thiên (Tiền Truyện Hậu Giáo) và Vạn Pháp Quy Tông. Đây là bộ kỳ kinh do các đạo nhân từ cuối thời Đông Hán biên soạn, cải biên và lưu truyền trong giới thợ mộc. Sau này đến giữa đời Thanh, triều đình càn quét Bạch Liên giáo, tiện tay đàn áp luôn các hội nhóm pháp thuật dân gian khiến nó thất truyền dần. Sư phụ cậu trước kia ở trong Lỗ Ban giáo, đã từng được nhìn thấy cuốn sách này chưa?
Tiểu mộc tượng ngơ ngác lắc đầu:
- Nghe cũng chưa từng nghe qua. Trên đời này có thứ như thế thật ạ?
Ngô Bán Tiên chăm chú nhìn cậu một lúc lâu, rồi cười nói:
- Thứ này lưu truyền đã lâu, các cụ già truyền miệng lại, chắc là có thật đấy nhỉ? Nhưng mà ai biết được đâu?
Ông ta không hỏi thêm nữa, ợ một hơi rượu, uể oải đứng dậy bảo:
- Uống nhiều quá, đầu óc hơi lú lẫn rồi. Cậu ngủ sớm đi, đừng làm nữa.
Ông ta đi vào trong nhà tranh, vừa đi vừa gọi lớn:
- Hắc Ngưu, Hắc Ngưu thằng con rùa này, lại đây múc nước nóng cho ông.
Sống nhờ nhà người ta, tiểu mộc tượng không dám làm càn, dọn dẹp qua loa rồi về phòng nằm nghỉ.
Chẳng hiểu sao hôm nay cậu rất dễ ngủ, vừa nhắm mắt đã cảm thấy chìm vào mộng đẹp…