Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không biết bao lâu sau, tiểu mộc tượng đang nằm trên giường gỗ bỗng mở mắt ra một cái, rồi lập tức nhắm nghiền lại. Tai cậu giật giật, con ngươi dưới mí mắt dường như đang đảo qua đảo lại. Sau đó, có tiếng nói từ ngoài sân vọng vào:

- Thằng nhãi này thực sự không biết chuyện về Lỗ Ban Thư sao?

Vài giây sau, tiểu mộc tượng nghe thấy giọng nói khàn khàn của Ngô Bán Tiên:

- Phải, tôi đã thử dò hỏi nhiều lần rồi, nó chắc chắn không biết.

Người kia nghe vậy lạnh lùng nói:

- Đã thế thì giữ lại cũng vô dụng. Giao nó cho tao, giết rồi chôn ngoài bãi hoang đi.

Vừa nghe xong câu này, tiểu mộc tượng lập tức dựng tóc gáy, tỉnh ngủ hẳn.

Cậu vừa tỉnh dậy, người bên ngoài lập tức nhận ra, ngưng bặt câu chuyện, hỏi:

- Bên trong có động tĩnh gì thế? Thằng ranh kia tỉnh rồi à?

Ngô Bán Tiên cười đáp:

- Không đâu, tôi đã đốt loại mê hương độc môn rồi, không ngủ đến sáng mai không dậy nổi đâu. Tôi nói cho ông biết, nó chỉ là thằng nhãi chạy vặt theo Lỗ Đại thôi, chẳng có tí bản lĩnh chó gì, được mỗi cái tay nghề mộc. Lỗ Đại bảo tôi thằng này mệnh mỏng, không chịu được sự tà tính của bàng môn tả đạo. Tôi đã hỏi bát tự của nó rồi, đúng là như thế thật. Tóm lại ông cứ yên tâm đi…

Người bên ngoài lúc này mới thôi, rồi lạnh lùng nói:

- Sư huynh của tôi xưa nay gian trá. Năm xưa lão già kia trước khi chết rõ ràng đã giao toàn bộ Lỗ Ban Toàn Thư cho lão, thế mà lão lừa mấy anh em chúng tôi là hoàn toàn không biết gì. Tôi cũng tin là thật. Nếu không phải sau này gặp được Tần Tàn Hoa của Quỷ Diện Bào Ca Hội, từ những việc sư huynh tôi làm mà suy đoán ra lão nắm giữ Lỗ Ban Thượng Sách, rồi bày bố cục này để xác định, thì chắc tôi bị lão lừa cả đời rồi.

Gã tỏ ra vô cùng căm hận sư phụ Lỗ Đại của tiểu mộc tượng, giọng điệu nghiến răng nghiến lợi.

Nói xong những lời đó, oán hận trong lòng vẫn chưa nguôi, gã tiếp tục:

- Sư huynh tôi quỷ kế đa đoan. Hôm đó tôi phục kích lão, chắc lão đã đoán được đại khái. Vừa bị thương lão đã lặn xuống sông trốn mất dạng. Mấy ngày nay tôi sục sạo khắp nơi mà không thấy tăm hơi. Vốn định dùng thằng đồ đệ này để dụ lão về, ngờ đâu lão coi thằng này như cỏ rác, hoàn toàn không để tâm. Đã thế thì chi bằng giết quách thằng ranh này đi cho hả giận…

Nghe gã nói vậy, Ngô Bán Tiên vội can ngăn:

- Khải Minh lão đệ, ông cũng nói rồi đấy, Lỗ Đại chẳng có tí tình cảm nào với thằng bé này, giết nó thì có ích gì? Chi bằng để lại cho tôi dùng.

Người kia nghe vậy có chút nghi hoặc:

- Ông cần nó làm gì?

Ngô Bán Tiên đáp:

- Ông cũng bảo sư huynh ông bình sinh chỉ có hai món bản lĩnh: một là Yếm Thắng Thuật, hai là Rìu Lỗ Ban. Rìu Lỗ Ban chính là tay nghề mộc thượng thừa, cái gọi là "quỷ phủ thần công" chính là nó. Thằng nhãi này không học được phép thuật trong Lỗ Ban Thư, nhưng món Rìu Lỗ Ban, tức nghề mộc, thì quả thực là nhất phẩm. Nó còn trẻ thế này mà đã có phong thái của bậc đại sư, vài năm nữa tâm tính vững vàng thì càng bất phàm. Giết đi thì tiếc lắm.

Người kia nói:

- Cái thứ nghiệt chủng này, giữ lại tôi cứ thấy không an toàn thế nào ấy.

Ngô Bán Tiên cười:

- Ông đừng lo. Ông chắc cũng biết cậu tôi có chút quan hệ với Đường Môn ở Khai Huyện, tiện thể tôi cũng học được chút dược lý độc kinh. Đợi lát nữa tôi dùng thuốc làm câm cái họng nó, rồi tìm cách cắt đứt một sợi gân chân của nó, thế là nó nằm gọn trong tay tôi rồi. Lúc đó tôi lại nghĩ cách lung lạc, nửa đời sau nó chẳng phải ngoan ngoãn phục vụ cho tôi sao?

Người kia nghe vậy không nhịn được cười lớn:

- Ái chà chà, người ta bảo "độc nhất lòng dạ đàn bà", Ngô Lão Yêu, tâm địa ông còn độc hơn đàn bà gấp trăm lần đấy.

Ngô Bán Tiên vội suỵt một tiếng, rồi nói:

- Nói đi cũng phải nói lại, thế này là tôi cứu nó một mạng còn gì? Kinh Phật có dạy "cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp", sau này nó biết chuyện có khi còn cảm kích tôi ấy chứ.

Gã kia cười khùng khục, rồi bảo:

- Tôi nhận được tin ở Thiết Trại Pha hạ lưu sông Càn Châu hai hôm nay có người lạ xuất hiện, tôi qua đó xem sao. Thằng đệ tử ngốc nghếch Hổ Bức của tôi để lại đây, nó đang ở nhà lão Tiền phía tây trấn. Nếu ông cần người giúp việc hay có tin tức gì thì cứ tìm nó.

Ngô Bán Tiên có vẻ lo ngại:

- Thằng đệ tử cục súc của ông giết người như ngóe, hung hãn quá, tôi không dám sai bảo nó đâu.

Gã kia cười ha hả:

- Người rừng rú mà, tính khí khó tránh khỏi nóng nảy. Nhưng tôi dặn nó rồi, trong thời gian này mọi việc đều nghe ông sắp đặt. Thằng ranh con ấy phục tôi nhất, không dám trái lệnh đâu, ông cứ yên tâm.