Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngô Bán Tiên lúc này mới thở phào:

- Được, thằng đệ tử nhà ông dùng để làm việc chân tay thì được.

Hai người nói thêm vài câu nữa rồi người kia rời đi. Một lát sau, cửa phòng tiểu mộc tượng bị gõ nhẹ, tiếp đó là tiếng Ngô Bán Tiên gọi khẽ:

- Tiểu huynh đệ, Cam tiểu huynh đệ…

Tiểu mộc tượng nằm im thin thít, giả vờ ngủ say như chết.

Ngô Bán Tiên gọi thêm vài tiếng, thấy bên trong không có động tĩnh gì mới yên tâm bỏ về phòng ngủ.

Đêm khuya thanh vắng, tiểu mộc tượng mở bừng mắt.

Hóa ra là vậy.

Cuộc đối thoại ngắn ngủi trong sân đã cung cấp cho tiểu mộc tượng quá nhiều manh mối.

Hóa ra kẻ giết người không phải sư phụ cậu, mà là sư đệ cũ của ông, tức là sư thúc của cậu.

Hóa ra chuyện ở nhà mới của Lưu gia là một cái bẫy.

Và đối tượng bị giăng bẫy không phải Lưu gia, mà là sư phụ Lỗ Đại.

Đó chỉ là một phép thử.

Và tiểu mộc tượng cuối cùng cũng hiểu tại sao sư phụ cả đời lại cẩn trọng đến thế, thậm chí không bao giờ tỏ ra yêu thương hay tử tế với cậu trước mặt người ngoài.

Tất cả là vì "Lỗ Ban Kinh".

Cậu cuối cùng cũng hiểu được nỗi khổ tâm của sư phụ, cũng thấy được sự cẩn trọng mà sư phụ kiên trì bao năm qua rốt cuộc đã cứu mạng cậu.

Thực tế, tiểu mộc tượng không chỉ học được Rìu Lỗ Ban, mà còn học cả quyển hạ của Lỗ Ban Kinh.

Lỗ Ban Kinh chia làm hai quyển thượng hạ, nói về "Yếm Thắng Chi Pháp". Yếm (đọc là yā), hay còn gọi là áp thắng, nghĩa là yếm để thắng. Đây là phong tục trừ tà cầu may trong dân gian Trung Quốc xưa, dùng pháp thuật nguyền rủa hoặc cầu nguyện để chế ngự người, vật hoặc ma quỷ mà mình ghét bỏ. Nó được ghi chép sớm nhất trong "Hậu Hán Thư - Thanh Hà Hiếu Vương Khánh Truyện": "Nhân vu ngôn dục tác cổ đạo chúc trớ, dĩ thố vi yếm thắng chi thuật" (Nhân lời đồng cốt muốn làm bùa chú nguyền rủa, dùng thỏ làm thuật yếm thắng), và được lưu truyền trong dân gian mãi về sau. Những gì ghi trong Lỗ Ban Kinh gọi là "Mộc Công Yếm Thắng", thuộc một loại vu thuật yếm thắng, bắt nguồn từ vu thuật cổ đại, sau đời Nguyên truyền thuyết càng thịnh hành, phản ánh tâm lý của những người thợ thủ công muốn mượn thần thánh để được xã hội coi trọng và đối đãi tốt hơn.

Lỗ Ban Thư quyển thượng ghi chép các thủ đoạn nguyền rủa, trấn áp và dùng pháp thuật chế ngự người, tức là "Yếm". Quyển hạ ghi chép các phương pháp hóa giải và chúc phúc, tức là "Thắng".

Pháp thuật ghi trong Lỗ Ban Thư quả thực ác độc, trái với thiên lý, nên trong Lỗ Ban giáo có lời nguyền gọi là "Khuyết Nhất Môn": kẻ học sách này không tuyệt tự thì tàn tật, hoặc người thân gặp tai ương. Vì thế Lỗ Đại chỉ truyền cho Cam Thập Tam quyển hạ.

Phép Thắng có thể tích phúc, nên tiểu mộc tượng mới học được.

Còn lý do cậu hít phải mê hương mà không hôn mê là vì từ nhỏ sức khỏe yếu, Lỗ Đại thường xuyên sắc thuốc cho cậu uống, trong người đã sinh ra kháng thể.

Lỗ Đại đối đãi với Cam Thập Tam như con đẻ, tận tâm tận lực, chứ không hề lạnh lùng vô tình như người ngoài nhìn thấy.

Chính nhờ vậy mà tiểu mộc tượng mới biết được âm mưu đen tối đằng sau.

Tuy nhiên, dù biết rõ mưu mô này, tiểu mộc tượng rốt cuộc vẫn không thể ngang nhiên phá cục, thậm chí còn không dám để lộ ra là mình đã biết chuyện.

Dù hồi nhỏ từng theo đao khách Hùng Thảo học đao pháp, nhưng những bài quyền cước rèn luyện thân thể và thủ đoạn thực chiến sống mái với người khác là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Mấy năm nay, ngoài việc đối phó với những kẻ trúng tà, cậu chưa từng trải qua một trận chiến thực sự nào. Bảo cậu cầm đao chém giết với người ta, quả thực khó mà tưởng tượng nổi kết quả.

Huống hồ thủ đoạn của đối phương hung tàn như vậy, giết người không chớp mắt, đến sư phụ cậu còn không chống đỡ nổi phải bỏ chạy, cậu đứng ra thì làm được gì?

Chẳng phải cũng chịu chung số phận sao?

Đã không thể đối đầu trực diện, vậy phải làm sao đây?

Trong đầu tiểu mộc tượng lập tức hiện lên hình ảnh người đàn ông có vết sẹo trên mặt, trông rất hung dữ.

Cảnh trưởng huyện Càn Thành - Lâm Nhất Dân.

Người này nghe đồn là nhân vật lợi hại, trong tay có quyền có súng. Nếu ông ta chịu ra mặt giúp đỡ, biết đâu có thể che chở cho cậu.

Chỉ có điều…

Tiểu mộc tượng theo sư phụ đi Nam về Bắc, sự hiểu biết về "lòng người hiểm ác" vượt xa bạn bè đồng lứa. Cậu dĩ nhiên không ngây thơ tin rằng quan lại đại diện cho "công lý", cũng biết Lâm Nhất Dân kiếm cơm nhờ dân đoàn chẳng phải tay vừa. Nếu ông ta chủ trì công đạo thì tốt, còn nếu ông ta cùng một giuộc với Ngô Bán Tiên và sư thúc Khải Minh kia, cấu kết với nhau thì lúc đó cậu chết không có chỗ chôn.

Hơn nữa trong chuyện này, Lưu gia đóng vai trò gì?

Tiểu mộc tượng nghĩ đến đau cả đầu, nhưng lại biết Ngô Bán Tiên đã nghi ngờ mình nên mới gọi khẽ lúc nãy, đành phải nén sự hoảng loạn, ép mình nhắm mắt ngủ.