Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tiểu mộc tượng rửa mặt mũi. Ngô Bán Tiên ngáp ngắn ngáp dài bước ra, nhìn thấy cậu liền chào hỏi như không có chuyện gì xảy ra.

Tiểu mộc tượng cung kính đáp lễ. Ngô Bán Tiên rửa mặt xong, cười ha hả bảo cậu:

- Mấy hôm nay cơm nước đạm bạc, chắc miệng mồm cậu cũng nhạt nhẽo rồi nhỉ? Dù sao lúc làm ở Lưu gia, cách ngày cậu cũng được ăn thịt. Hôm nay tôi phải lên huyện, ông chủ mới của dân đoàn mời cơm, tiếc là không dẫn cậu theo được. Nhưng cậu đừng lo, tôi dặn Hắc Ngưu rồi, bảo nó hầm cho cậu con gà. Cậu nếm thử xem, thằng ấy tay nghề mấy món khác thì thường thôi nhưng món gà hầm thì tuyệt đỉnh đấy…

Tiểu mộc tượng làm ra vẻ cảm động:

- Tiên sinh, ông đối với tôi tốt quá, tôi không biết phải nói gì nữa.

Ngô Bán Tiên ra vẻ chính trực:

- Chuyện này nói ra cũng là do tôi mà nên. Nếu tôi không mời thầy trò cậu đến thì đâu xảy ra cơ sự này? Cậu cũng đừng lo, lần trước tôi chẳng bảo với cậu rồi sao, trên huyện có mấy nhà rất thích đồ nội thất cậu đóng. Đợi mấy hôm nữa cậu lại sức, tôi sẽ nhận giúp cậu mấy mối. Cậu cứ ở đây làm, bao giờ sư phụ cậu về thì cậu đi, được không?

Tiểu mộc tượng gật đầu:

- Đa tạ tiên sinh, tôi nhất định sẽ làm thật tốt.

Ngô Bán Tiên rời đi. Người câm bắt đầu đuổi bắt gà khắp sân. Tiểu mộc tượng không bỏ đi mà lấy bức tượng gỗ gần xong ra, cầm dao khắc tỉ mẩn sửa sang từng chút một, trong lòng đầy lo âu.

Đúng lúc đó, ngoài tường rào tre bỗng có tiếng người gọi:

- Tiểu mộc tượng, tôi tìm cậu khắp nơi không thấy, hóa ra cậu trốn ở đây à.

Tiểu mộc tượng ngẩng đầu nhìn lên, thấy đứng bên ngoài bức tường rào là thiếu nữ mặc áo xanh, không ai khác chính là tiểu thư Tiểu Nha của Lưu gia.

Mới mấy ngày không gặp, trông cô bé có vẻ phổng phao hơn, mái tóc tết bím dài đen bóng mượt mà, đang nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ vui mừng.

Đối với Lưu gia, dĩ nhiên tiểu mộc tượng trong lòng đầy oán giận. Suy cho cùng, chuyện sư phụ cậu bị người ta ám hại bắt nguồn từ Lưu gia, vậy mà sau khi xảy ra chuyện, Lưu gia không những không giúp đỡ mà còn giậu đổ bìm leo, đuổi cậu đi đã đành, lại còn tịch thu toàn bộ tiền bạc của sư phụ, khiến cậu phải lưu lạc đầu đường xó chợ, cuối cùng "rơi" vào tay Ngô Bán Tiên.

Nhưng đối với thiếu nữ trước mặt, tiểu mộc tượng lại không có ác cảm gì. Qua thời gian tiếp xúc, cậu hiểu thêm về vị tiểu thư con dòng thứ này. Cô bé không có địa vị trong nhà, không được Lưu lão gia yêu thương, cũng chẳng ai quản thúc, sống phóng khoáng như một cô gái hoang dã.

Một Lưu Tiểu Nha như thế chỉ khiến người ta thấy thương cảm mà thôi.

Tiểu mộc tượng hỏi:

- Cô tìm tôi có việc gì không?

Lưu Tiểu Nha đáp:

- Sau khi công trường xảy ra chuyện, tôi tìm cậu khắp nơi không thấy, hỏi ai cũng không chịu nói. Nhưng tôi biết cảnh sát huyện sẽ không để cậu đi đâu, chắc chắn cậu vẫn còn ở trong trấn. Họ đều bảo người giết Nhị Ngưu và lão Mã là sư phụ cậu, nhưng tôi thấy họ nói bậy. Sư phụ cậu là người tốt thế, lại có bản lĩnh, sao có thể làm bậy được? Chuyện này đến trẻ con cũng hiểu, sao người lớn bọn họ lại không biết chứ? Toàn là mở mắt nói mò. Tôi sợ cậu tủi thân nên muốn đến xin lỗi cậu…

"Một lời nói thiện ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng". Sau hôm xảy ra chuyện, tiểu mộc tượng chịu đủ mọi uất ức, nay nghe được những lời này của Lưu Tiểu Nha, vành mắt cậu bỗng chốc đỏ hoe.

Tuy nhiên, lời cô bé nói chỉ đại diện cho lập trường cá nhân, không liên quan đến người nhà họ Lưu. Tiểu mộc tượng đang lo lắng cho tình cảnh của mình nên nỗi tức giận cũng đã vơi đi nhiều. Cậu đáp lời xã giao vài câu. Lưu Tiểu Nha thấy tiểu mộc tượng thì vui mừng ra mặt, xin lỗi xong liền hỏi:

- Cậu đang ở chỗ Ngô Bán Tiên à?

Tiểu mộc tượng gật đầu. Lưu Tiểu Nha nói:

- Ngô Bán Tiên là nhân vật như thần tiên sống, người ta bảo ông ấy bói chuẩn lắm, trước biết năm trăm năm, sau tường năm trăm năm, uy tín rất cao. Cậu ở đây thì bọn Đại Dũng sẽ không dám gây khó dễ cho cậu đâu, cũng tốt.

Tiểu mộc tượng thầm hừ lạnh trong lòng. Tốt đẹp cái nỗi gì, nếu không tìm được cách trốn thoát thì cậu sắp biến thành người câm với người què đến nơi rồi.

Nếu thành ra như thế, sống cũng chẳng khác gì chết.

Nhưng ngay giây sau đó, cậu nảy ra một ý.

Cảnh sát huyện không tin được, người nhà họ Lưu cũng không tin được, nhưng trên đời này vẫn còn một người cậu tin tưởng nhất.

Nếu báo tin được cho người đó, với trí thông minh tài trí của người đó, chắc chắn sẽ nghĩ ra cách cứu cậu.

Chỉ hy vọng địa chỉ người đó để lại trước kia vẫn còn liên lạc được.

Tiểu mộc tượng hỏi Lưu Tiểu Nha: