Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Cô có thể giúp tôi gửi một bức thư được không?

Lưu Tiểu Nha ngạc nhiên:

- Gửi thư? Gửi thư gì?

Tiểu mộc tượng đáp:

- Tôi có một người bạn quan hệ rất tốt, thỉnh thoảng chúng tôi vẫn thư từ hỏi thăm nhau. Nhưng giờ tiền của tôi và sư phụ bị nhà cô thu hết rồi, tôi không có tiền tem thư, đành nhờ cô giúp gửi đi vậy.

Lưu Tiểu Nha hỏi:

- Cậu biết chữ à? Gửi đi đâu? Nam hay nữ?

Tiểu mộc tượng trả lời:

- Gửi đi Quảng Phủ, là nam.

Lưu Tiểu Nha gật đầu ngay tắp lự:

- Được chứ, tôi giúp cậu được. Nhưng trong trấn không có bưu cục, phải nhờ người lên huyện gửi. Mà thời buổi này loạn lạc, đường thư tín đi Quảng Phủ chưa chắc đã thông, e là không chắc gửi được đến nơi đâu.

Tiểu mộc tượng bất đắc dĩ nói:

- Cũng không phải chuyện gấp gáp gì, có nhận được hay không thì tùy ý trời vậy.

Lưu Tiểu Nha không hỏi thêm nữa. Tiểu mộc tượng quay vào nhà tranh, tìm giấy bút trên bàn làm việc của Ngô Bán Tiên, mài mực viết thư. Cậu biết chữ là do sư phụ Lỗ Đại dạy. Lỗ Đại thường xuyên phải vẽ bùa nên viết chữ thảo rất bay bướm đẹp mắt, tiện thể truyền dạy luôn cho tiểu mộc tượng.

Trong thư cậu dĩ nhiên không dám nói toạc hết sự tình, chỉ kể sơ qua tình cảnh hiện tại, giọng điệu nghe như than vãn, kể khổ cho vơi nỗi sầu muộn. Người ngoài đọc vào cũng chẳng thấy có vấn đề gì.

Nhưng ở cuối thư, cậu viết thêm hai câu thăm hỏi chẳng ăn nhập gì với nội dung chính. Hai câu này chính là ám ngữ ước định giữa hai người.

Ý nghĩa của nó là: "Tôi gặp nạn, mong đến cứu."

Viết xong, tiểu mộc tượng đề tên, đưa cho Lưu Tiểu Nha. Cô bé nhận lấy, thổi cho khô mực rồi liếc qua, chê:

- Chữ cậu viết cứ như gà bới, xấu hoắc, chẳng ngay ngắn tẹo nào.

Tiểu mộc tượng không giải thích nhiều, trao thư cho cô bé và dặn đi dặn lại rằng bức thư này rất quan trọng với cậu, nhờ cô nhất định phải gửi đi cho bằng được.

Thấy cậu trịnh trọng như vậy, Lưu Tiểu Nha cam đoan về sẽ tìm người đi gửi ngay.

Tiểu mộc tượng nhớ đến thái độ thù hằn của Đại Dũng đối với mình, bèn dặn thêm:

- Việc này cô nhớ tìm người tin cậy mà làm, đừng để Đại Dũng biết, nếu không hắn nhất định sẽ gây khó dễ đấy.

Lưu Tiểu Nha gật đầu:

- Được rồi, tôi sẽ giao cho cậu tôi đi gửi. Yên tâm đi, cậu tôi không làm hỏng việc đâu.

Nghe vậy, tiểu mộc tượng mới thở phào nhẹ nhõm.

Lưu Tiểu Nha còn muốn nói thêm gì đó nhưng tiểu mộc tượng đang nóng lòng muốn gửi thư đi, vì đó không chỉ là một bức thư mà là cả niềm hy vọng sống còn.

Nhưng cậu cũng không tiện đuổi khách. Ngẫm nghĩ một chút, cậu vào nhà lấy bức tượng gỗ đang đẽo dở mấy hôm nay để giết thời gian, chính là bức tượng đứa bé kia, đưa cho Lưu Tiểu Nha, nói:

- Lần trước cô bảo muốn cái này phải không? Tặng cô đấy. Tuy chưa đánh bóng nhưng cũng là tấm lòng của tôi.

Lưu Tiểu Nha rốt cuộc vẫn tính trẻ con, nhận được món đồ chơi thì vui sướng ra mặt, ngắm nghía một hồi rồi hớn hở ra về.

Tiễn Lưu Tiểu Nha xong, tiểu mộc tượng quay vào phòng, lại ngó xuống bếp xem người câm làm gì. Thấy gã vẫn đang lúi húi đun nước, vặt lông con gà vừa bắt được, cậu mới yên tâm.

Đến trưa, người câm hầm xong nồi gà, bưng lên bàn. Mùi thơm nức mũi tỏa ra, kèm theo mùi dược liệu ngòn ngọt.

Người câm chỉ vào nồi đất, ra hiệu bảo tiểu mộc tượng ăn. Tiểu mộc tượng mời gã cùng ăn, nhưng gã lắc đầu, bưng bát cơm ngô và đĩa dưa muối ra ngồi ăn một mình.

Rõ ràng nồi canh gà này là dành riêng cho tiểu mộc tượng, người câm không có phần.

Nếu là ngày thường, tiểu mộc tượng sẽ khách sáo từ chối vài câu rồi vui vẻ nhận lấy và đánh chén no nê. Nhưng sau khi nghe lén cuộc đối thoại giữa Ngô Bán Tiên và gã đàn ông lạ mặt đêm qua, cậu không khỏi lo sợ. Biết đâu trong nồi canh gà thơm phức này lại có thuốc độc làm cậu câm họng?

Vì thế cậu kiên quyết nhường cho người câm ăn, nhưng gã tỏ ra rất cự tuyệt, thậm chí bê bát cơm ra thẳng ngoài sân ngồi ăn.

Tiểu mộc tượng ngẩn người, không biết phải làm sao.

Ăn thì có thể bị câm.

Không ăn, nếu người câm mách lại với Ngô Bán Tiên, con cáo già ấy rất có thể sẽ nhận ra cậu đã biết chuyện, lúc đó hắn gọi đồng bọn đến thì cậu cũng chỉ có đường chết.

Trốn ư? Liệu có trốn thoát nổi không?

Trong khoảnh khắc ấy, Cam Thập Tam lần đầu tiên cảm nhận được sự khắc nghiệt của cuộc đời và sự khó khăn khi phải lựa chọn.

Lần đầu tiên cậu đối diện với một nồi canh gà béo ngậy thơm lừng mà không hề có chút cảm giác thèm ăn nào.

Do dự nửa phút, cuối cùng tiểu mộc tượng đưa ra một quyết định táo bạo. Cậu lấy một cái chậu sành trong chạn bát ra, đổ hơn nửa nồi canh gà vào đó, lại xé thịt gà ra, xương để lại trên bàn, thịt ném vào chậu sành. Xong xuôi đâu đấy, cậu quệt chút mỡ lên mép, giấu kỹ cái chậu sành đi rồi xới nửa bát cơm ngô ăn lót dạ.