Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc làm những việc này, cậu luôn để ý động tĩnh bên ngoài. May là người câm không đi vào nên không bị phát hiện.

Phải đến một khắc sau người câm mới vào nhà. Tiểu mộc tượng giả vờ như đã ăn no căng bụng, đi ra khỏi phòng ngay trước mặt gã. Sau đó cậu lén quay lại quan sát, thấy người câm đi đến bên bàn, bưng bát canh gà còn thừa lên uống ừng ực, rồi nhặt xương gà trên bàn bỏ vào miệng nhai nát nuốt chửng.

Rõ ràng gã thấy tiểu mộc tượng ăn uống lãng phí quá.

Thấy cảnh này, tiểu mộc tượng lại càng thêm nghi hoặc. Chẳng lẽ trong canh gà không có thuốc làm câm, thật sự là Ngô Bán Tiên muốn bồi bổ cho cậu?

Hay là người câm cũng không biết chuyện?

Tiểu mộc tượng đầy bụng nghi ngờ nhưng không dám hé răng. Đợi người câm ăn xong đi ra ngoài kiếm củi, cậu mới lôi cái chậu sành giấu kín ra, nhìn thịt gà và nước canh béo ngậy bên trong, nuốt nước miếng ừng ực. Nhưng cuối cùng cậu vẫn không dám ăn, đem đổ hết vào vườn thuốc sau nhà rồi lấy đất lấp đi.

Làm xong mọi việc, thấy trong nhà vắng tanh, tiểu mộc tượng nghĩ đây là cơ hội tốt, tim đập thình thịch, ma xui quỷ khiến thế nào cậu bước ra khỏi cửa.

Cậu không biết Ngô Bán Tiên có lừa mình không. Nếu con cáo già đó thực sự đã lên huyện, cậu tranh thủ lúc này bỏ trốn, biết đâu sẽ thoát khỏi nanh vuốt kẻ thù.

Còn chuyện Lâm Nhất Dân dặn không được rời khỏi trấn Tam Đạo Khảm, đứng trước ranh giới sống chết thì lời dặn đó chẳng còn quan trọng nữa.

Thời buổi loạn lạc thế này, một thằng nhãi ranh vô danh tiểu tốt như cậu ai mà thèm để ý?

Tiểu mộc tượng rời khỏi nhà tranh, đi ra phố. Đi được một lúc, cậu định tìm cơ hội lẻn ra khỏi trấn, nhưng chưa được bao lâu thì dừng bước.

Cậu cảm giác có người đang theo dõi mình. Giả vờ lơ đễnh ngoái đầu lại, cậu thấy một gã thanh niên vạm vỡ, tướng mạo hung dữ đang bám theo từ xa. Dù không có bằng chứng xác thực nhưng linh tính mách bảo tiểu mộc tượng rằng gã này rất có khả năng là tên đồ đệ mà sư thúc nhắc tới.

Gã đó là kẻ giết người không ghê tay, đến Ngô Bán Tiên còn phải e dè.

Gã xuất hiện ở đây chắc chắn là do sư thúc không yên tâm, đặc biệt phái đến giám sát cậu. Có thể tưởng tượng được, nếu cậu cắm đầu bỏ chạy, gã sẽ lập tức đuổi theo và kết liễu cậu ngay tại chỗ.

Nghĩ vậy, thay vì mạo hiểm mất mạng, thà quay về giả vờ thỏa hiệp với Ngô Bán Tiên còn hơn.

Dù sao cậu cũng không phải kẻ liều mạng. Cậu lượn lờ ở phố trấn nửa ngày, lại lượn qua công trường nhà mới của Lưu gia một vòng. Đến chiều, thấy gã kia vẫn bám theo sau, cậu đành quay về nhà tranh của Ngô Bán Tiên. Vừa bước vào nhà đã thấy con cáo già kia đang ngồi đợi sẵn. Chào hỏi xong xuôi, con cáo già cười híp mắt hỏi:

- Canh gà ban trưa có ngon không?

Tiểu mộc tượng thấy người câm lén uống hết chỗ canh gà thừa, lại còn nhai nát cả xương gà, bèn nghĩ dù trong canh có thuốc làm câm thì chắc cũng không phát tác ngay. Thế là cậu đáp:

- Cũng được, thơm lắm. Cảm ơn tiên sinh đã tốn kém.

Cậu cố ý nói với giọng hơi khàn khàn.

Ngô Bán Tiên nghe thấy, hỏi cậu bị làm sao. Tiểu mộc tượng lắc đầu bảo không biết, chắc do đêm qua bị nhiễm lạnh.

Nghe vậy, Ngô Bán Tiên hỏi han vài câu rồi bảo:

- Tốn kém gì chứ? Chuyện của sư phụ cậu nói cho cùng cũng do tôi mà ra. Giờ ông ấy biệt tăm biệt tích, tôi muốn đền bù cũng chẳng biết tìm đâu, nên dĩ nhiên phải đối tốt với cậu rồi. Cậu cũng đừng lo, Lâm Nhất Dân là người có bản lĩnh, vụ án này sớm muộn gì cũng sẽ được làm sáng tỏ thôi.

Ông ta an ủi tiểu mộc tượng vài câu. Cam Thập Tam gật đầu vâng dạ. Đợi khi vào trong nhà, Ngô Bán Tiên bất ngờ hỏi:

- Hôm nay tiểu thư nhà họ Lưu đến tìm cậu à?

Câu hỏi bất thình lình khiến tiểu mộc tượng hồn vía lên mây.

Cậu đứng khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn Ngô Bán Tiên, rồi cố làm ra vẻ bình thản:

- Vâng, cô ấy đi ngang qua, tình cờ gặp tôi, bảo là muốn xin lỗi tôi…

Ngô Bán Tiên nghe xong gật gù:

- Con bé đó cũng là đứa lương thiện. Tiếc là địa vị nó trong nhà họ Lưu không cao, cũng không được Lưu lão gia yêu quý, nên không đại diện được cho Lưu gia. Chứ không thì cũng có thể giúp cậu đòi lại đồ đạc của sư phụ cậu rồi.

Ông ta nói vài câu bâng quơ rồi không hỏi thêm gì nữa.

Lại qua một đêm yên ả. Sáng sớm hôm sau Ngô Bán Tiên lại ra ngoài. Lần này tiểu mộc tượng không dám đi lung tung, ở lại nhà tranh giúp dọn dẹp việc nhà. Trưa cậu chợp mắt một lúc. Chiều tỉnh dậy, cậu cảm thấy có gì đó không ổn. Nhìn lên bàn, cậu phát hiện trên đó có một phong thư.

Phong thư đã bị bóc. Cậu rút lá thư bên trong ra, nhìn kỹ nét chữ thảo bay bướm trên đó, lập tức cảm thấy toàn thân lạnh toát.