Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bức thư này chính là bức thư hôm qua cậu nhờ Lưu Tiểu Nha gửi đi.
Bên dưới còn có chữ ký của cậu.
Giờ đây, bức thư mang theo bao hy vọng của cậu lại đang nằm im lìm trên bàn gỗ trong phòng cậu, như đang cười nhạo mọi nỗ lực của cậu chỉ là công dã tràng.
Rốt cuộc khâu nào đã xảy ra vấn đề?
Tiểu mộc tượng không biết. Đầu óc cậu xoay chuyển liên hồi, suy đoán đủ mọi khả năng. Đúng lúc đó, cửa sổ bị đẩy toang, một khuôn mặt đầy thịt ập vào tầm mắt cậu, nhe răng cười:
- Có phải thấy khó hiểu lắm không?
Tiểu mộc tượng nhìn gã hung hán, hoảng sợ lùi lại phía sau, lắp bắp:
- Anh là ai? Anh đang nói cái gì vậy?
Cậu lùi đến bên giường thì thấy Ngô Bán Tiên đang đứng ở cửa, vô cảm nhìn mình. Tiểu mộc tượng biết hỏng việc rồi, nhưng vẫn cố giãy giụa, hỏi Ngô Bán Tiên:
- Tiên sinh, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Người này là ai?
Ngô Bán Tiên chỉ vào bức thư trên bàn, hỏi:
- Chuyện này là sao?
Tiểu mộc tượng dù rất tin tưởng Lưu Tiểu Nha nhưng cũng đã có sự đề phòng. Nội dung trong thư không có gì quá lộ liễu, nên sau khi trấn tĩnh lại, cậu giải thích:
- Chỉ là bức thư gửi cho bạn thôi. Lần trước tôi có kể với ông về Khuất Lão Bát rồi đấy. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc thư từ. Giờ tôi gặp chuyện, trong lòng phiền muộn không có ai tâm sự nên mới kể lể với cậu ấy chút thôi…
Ngô Bán Tiên nghe xong cười như không cười, vuốt râu bảo:
- Ồ, vậy sao? Tình cảm của các cậu cũng tốt gớm nhỉ.
Tiểu mộc tượng nói xong thấy vững dạ hơn chút, bèn hỏi ngược lại:
- Tôi nhờ Lưu Tiểu Nha gửi thư, sao nó lại ở đây? Chẳng lẽ cô ấy đưa cho ông?
Cậu tỏ vẻ hơi tức giận. Gã thanh niên đứng ngoài cửa sổ cười ha hả:
- Con bé đó cũng trượng nghĩa đấy, chỉ tiếc là thư đến tay người đưa thư thì không do nó quyết định được nữa. Thằng ranh, trông mày thật thà thế mà quỷ kế đa đoan phết nhỉ, còn biết giả heo ăn thịt hổ, cắm tỏi vào mũi giả làm voi, định diễn trò với bọn tao à?
Cảm nhận được thái độ thù địch tỏa ra từ gã thanh niên, thấy gã có thể lao vào vồ lấy mình bất cứ lúc nào, tiểu mộc tượng vội quay sang Ngô Bán Tiên cầu cứu:
- Tiên sinh, rốt cuộc là sao? Anh ta không tin tôi thì ông phải tin tôi chứ, tôi…
Cậu còn định nói gì nữa thì Ngô Bán Tiên thở dài:
- Thiên tai còn có thể tha, tự mình gây họa thì không thể sống. Con à, sống không tốt hơn sao? Dù có làm chó thì cũng tốt hơn làm người chết gấp vạn lần. Ta vốn định giữ lại cho con một mạng, không ngờ con lại quá thông minh, làm ta nhìn lầm. Người như con, ta không dám giữ lại đâu…
Nói xong, ông ta ném thứ đang xách trên tay xuống đất.
Tiểu mộc tượng nhìn xuống, đó là một đống đất bùn, lẫn trong đó là rất nhiều thịt gà.
Chính là chỗ thịt gà hôm qua cậu chôn ở vườn thuốc.
Cậu ngẩng lên, thấy người câm đang đứng ở cửa, vẻ mặt sợ hãi nhìn cậu, ánh mắt lảng tránh.
Nhìn thấy cảnh này, tiểu mộc tượng biết mình hết đường chối cãi.
Cậu thông minh, nhưng người khác cũng đâu có ngu.
Chẳng ai dễ lừa cả.
Ngô Bán Tiên đã ngửa bài, tiểu mộc tượng biết chuyện này tuyệt đối không thể giấu giếm được nữa. Cậu không chút do dự, chân phải đạp mạnh xuống đất, lao thẳng về phía Ngô Bán Tiên.
Trước đó tiểu mộc tượng đã biết con cáo già này đầu óc linh hoạt nhưng thân thủ chỉ thường thường. Cậu cảm nhận được gã thanh niên sặc mùi dã thú ngoài cửa sổ là một cao thủ lợi hại, mình muốn chạy chưa chắc đã thoát. Việc cấp bách trước mắt là phải tìm cách ổn định tình thế, kiếm thêm chút lợi thế cho mình.
Và bắt giữ Ngô Bán Tiên làm con tin chính là con át chủ bài lớn nhất.
Đây cũng là con đường sống duy nhất.
Tiểu mộc tượng trông thì cục mịch trầm ổn nhưng không phải tay vừa. Trong lúc nguy cấp, cậu quyết đoán hành động ngay. Nào ngờ mới lao được nửa đường, gã thanh niên ngoài cửa sổ đã xuất hiện ngay trong phòng, tung một cước đạp trúng ngực cậu. Một lực cực mạnh truyền đến, cả người cậu văng mạnh vào bức tường tre.
Nếu là tường ván gỗ, với lực đạo này chắc cậu đã xuyên thủng tường bay ra ngoài. Nhưng tường tre có độ đàn hồi rất lớn, bị va chạm liền bật cậu văng ngược trở lại đất.
Lúc này tiểu mộc tượng cũng bộc lộ thân thủ lợi hại như hôm tìm vật yếm. Cậu bật dậy từ dưới đất, vớ lấy chiếu trúc trên giường quăng mạnh vào mặt đối phương. Sau đó cậu không cố bắt giữ Ngô Bán Tiên nữa mà lao về phía cửa sổ trống định nhảy ra ngoài.
Cậu vừa nhảy xuống sân, mắt chợt hoa lên, gã hung hán vốn ở trong phòng lại thình lình xuất hiện bên ngoài, tung thêm một cước nữa.
Thân thủ gã này cực kỳ lợi hại, cú đá vừa hiểm vừa chuẩn. Cú đá ban nãy đã khiến bụng tiểu mộc tượng co rút đau đớn không chịu nổi, giờ mà dính thêm phát nữa chắc cậu đau ngất đi mất. Vì thế cậu vội vàng né tránh.