Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu mộc tượng từ nhỏ đã học đao pháp, dù không đánh nhau với người nhưng khả năng phối hợp cơ thể rất tốt, nên tránh được cú đá hung hiểm của đối phương.

Tuy nhiên gã kia đá trượt một cái liền bồi thêm cú nữa, rồi liên tiếp ba bốn cú, bảy tám cú, hai chân luân phiên đá nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh, liên miên bất tuyệt. Mỗi cú đá tung ra đều xé gió vù vù, hung hãn vô cùng. Tiểu mộc tượng thân thủ không tồi nhưng chưa từng trải qua trận chiến cường độ cao thế này bao giờ. Sau một hồi chống đỡ, cậu dính mấy cước vào người, cuối cùng không chịu nổi nữa, ngã lăn ra đất.

Gã hung nhân tỏ ra vô cùng bạo lực, thấy tiểu mộc tượng ngã xuống liền sấn tới, giẫm một chân lên đầu cậu, nghiến mạnh. Tiểu mộc tượng đau đớn ngất lịm đi.

Sau đó gã nhấc chân lên, định giậm mạnh xuống để nghiền nát đầu cậu. Ngô Bán Tiên trong nhà nhìn thấy vội hét lên:

- Khoan đã!

Giọng ông ta lạc đi vì lo lắng, sợ đối phương lỡ chân là máu sẽ bắn tung tóe.

Gã thanh niên nghe vậy cau mày, nhưng rốt cuộc cũng không giậm xuống. Gã quay đầu nhìn Ngô Bán Tiên, nói bằng giọng ồm ồm:

- Tuy sư phụ bảo lúc ông ấy vắng mặt tôi phải nghe lời ông, nhưng ông ấy còn dặn thêm là nếu thằng nhãi này tâm cơ thâm trầm, biết quá nhiều chuyện thì chắc chắn không được giữ…

Ngô Bán Tiên cười khổ:

- Tôi không ngăn ông giết nó, mà là bảo ông đừng có giết người ở chỗ tôi. Trong trấn này nhiều người tài giỏi, ông giết người giữa thanh thiên bạch nhật ở chỗ tôi thế này, nhỡ có ai đi qua vọng khí nhìn ra thì sao?

Gã thanh niên khinh khỉnh nói:

- Nói toẹt ra là ông sợ phiền phức chứ gì.

Ngô Bán Tiên rầu rĩ đáp:

- Tôi là dân bản địa ở đây, không giống các ông là hảo hán tung hoành giang hồ. Hơn nữa chuyện của sư phụ ông tôi chỉ giúp đỡ thôi, không muốn dính líu quá sâu.

Gã thanh niên bĩu môi:

- Làm như ông là cừu non không bằng.

Ngô Bán Tiên bó tay với gã, đành cười trừ:

- Thông cảm cho nhau đi mà.

Thấy ông ta xuống nước như vậy, gã hung hán cũng không làm khó nữa, bảo:

- Ông đi kiếm cỗ xe ngựa với cái chiếu rách đây, tôi bó nó lại giấu kỹ rồi chở ra bãi hoang trong rừng, đào hố chôn sống, đảm bảo không để ông dính líu chút nhân quả nào, được chưa?

Ngô Bán Tiên cười:

- Thế thì được. Hắc Ngưu, Hắc Ngưu, đi đánh xe…

Mấy người lúi húi chuẩn bị xe ngựa. Gã thanh niên dùng chiếu bó chặt tiểu mộc tượng đang nằm dưới đất lại, chất ít củi khô rơm rạ lên trên ngụy trang. Xong xuôi, Ngô Bán Tiên và người câm tiễn ra tận cửa. Gã hung hán nghênh ngang đánh xe ngựa đi ra khỏi trấn.

Phố xá trấn Tam Đạo Khảm không dài lắm. Khi gã hung hán đánh xe ra khỏi trấn thì tình cờ gặp hai thanh niên ăn mặc theo lối tân thời đi vào.

Một trong hai người là một cậu thanh niên mặt tròn vo, trông khá buồn cười. Lúc đi lướt qua gã hung hán, ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc.

Cậu thanh niên mặt tròn dừng bước, cau mày, khẽ thốt lên:

- Ơ?

Người thanh niên còn lại hỏi:

- Lão Bát, sao thế?

Cậu thanh niên mặt tròn nhìn theo bóng lưng gã hung hán đang đi xa dần, mày hơi nhíu lại nhưng không nói gì, chỉ cười bảo:

- Không có gì. À phải rồi, Tri Nghĩa, nhà cậu ở đâu?

Cậu thanh niên tên Tri Nghĩa đáp:

- Ngay phía trước kia kìa, cái nhà to nhất trấn là nhà tớ đấy. A, em gái tớ ra đón kìa…

Lời cậu ta vừa dứt, từ xa trên con đường lát đá, một thiếu nữ mặc áo xanh đang vẫy tay rối rít, gọi lớn:

- Anh hai, anh hai, cuối cùng anh cũng về rồi!

Gã mặt sẹo liếc xéo cậu thanh niên mặt tròn một cái, không thèm trả lời, cứ thế đánh xe ra khỏi trấn, đi về phía rừng núi.

Vừa đánh xe, gã vừa ngâm nga một điệu hát dân gian: "Lôi Công trong lò rèn sắt thép, rèn thành bốn năm mũi tên nhanh. Bàn Cổ cầm tên trong tay chắc, cắm thẳng vào cửa biển mênh mông. Tên thứ nhất bắn tan nước biển, tên thứ hai bắn thấy xóm làng..."

Hát xong đoạn "Bàn Cổ bắn tên", gã hắng giọng rồi lại dùng thứ ngôn ngữ quen thuộc hát tiếp bài ca di cư: "Thuở xưa Yêu Đình ngự miền sông nước mênh mông, thuở xưa Yêu chúng sống nơi bến nước thanh bình. Từ khi ma quỷ hiện hình nơi trần thế, Yêu chúng chẳng còn được yên thân. Yêu Đình hoạn nạn phải dời miền sông nước, Yêu chúng hoạn nạn phải bỏ bến nước ra đi; chúng ta lẩn khuất trong màn đêm tăm tối, chúng ta là chúa tể của bóng đêm..."

Giai điệu bài hát đơn giản, tựa như lời kể lể, phần đệm đóng vai trò chủ đạo khi giai điệu hai bè thay đổi luân phiên. Tiếng hát cứ lặp đi lặp lại, chất chứa nỗi bi thương và đau khổ không nói nên lời, như từng tiếng kêu rỏ máu.

Gã mặt sẹo càng hát càng nhập tâm, tâm trạng càng lúc càng bi thương, bất giác nước mắt đã lăn dài trên má.