Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sát khí ngút trời trên người gã cũng tan biến đâu mất, giờ trông gã chẳng khác nào một đứa trẻ chịu nỗi oan ức tày trời.

Vừa hát vừa đi qua những con đường mòn thôn quê, rồi lại lên núi, xuống dốc. Xe ngựa khó đi tiếp, gã mặt sẹo Hổ Bức nhảy xuống xe, gạt đống củi khô sang một bên, bế thốc cuộn chiếu trúc lên vai, nhẹ bẫng như vác một cây gậy đánh chó, rồi tiếp tục đi sâu vào trong bụi rậm đầy gai góc.

Gã đi vào rừng già chừng một tuần nhang thì đến một vùng trũng.

Nơi này cây cối rậm rạp, những tán cây cao lớn che rợp vùng trũng tạo nên vẻ âm u, nhìn qua là biết nơi tụ tập khí âm hối.

Gã tháo dây thừng buộc chiếu trúc ra, tiểu mộc tượng lập tức lăn lông lốc ra ngoài.

Suốt chặng đường xóc nảy, tiểu mộc tượng đã tỉnh lại từ lâu, nhưng miệng bị nhét đầy giẻ rách không kêu được, lại thêm trước đó bị Hổ Bức đánh cho nhừ tử nên chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng.

Hổ Bức là kẻ hung hãn, thấy tiểu mộc tượng tỉnh rồi cũng chẳng bận tâm, ngược lại còn đưa tay giật mớ giẻ trong miệng cậu ra, rồi chỉ tay quanh quất bảo:

- Mày nhìn xem, phong thủy chỗ này thế nào? Nếu được thì tự chọn một chỗ mà đào hố, lát nữa tao chôn giúp cho.

Ngoài việc vác tiểu mộc tượng, gã còn mang theo một cái xẻng sắt.

Tiểu mộc tượng lắc lắc cái đầu đau như búa bổ, lồm cồm bò dậy. Cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng, rõ ràng những chấn thương từ trận đòn vừa rồi vẫn chưa thuyên giảm chút nào.

Gã Hổ Bức này quả nhiên lợi hại, hèn chi sư thúc gã yên tâm bỏ đi, để gã ở lại đây canh chừng.

Tiểu mộc tượng đã cảm nhận được hơi thở của tử thần đang cận kề. Hít sâu một hơi, mùi lá mục trong rừng già xộc vào mũi, nỗi sợ hãi như móng vuốt ác ma bóp nghẹt trái tim cậu.

Nếu có đủ sức lực, cậu nhất định sẽ vùng lên phản kháng.

Nhưng bao nhiêu hùng tâm tráng chí đều đã bị mười mấy cú đá của Hổ Bức trong nhà tranh đánh tan tác cả rồi.

Cậu trấn tĩnh lại, lập tức cầu xin:

- Hổ ca, Hổ ca, cho em con đường sống đi.

Hổ Bức cười khẩy:

- Ái chà, thằng này cũng thú vị đấy nhỉ. Đường sống à? Được thôi, nhưng mày phải nói thật với tao.

Tiểu mộc tượng gật đầu lia lịa:

- Được, được, anh cứ nói đi.

Hổ Bức bảo:

- Sư phụ tao muốn tìm Lỗ Ban Toàn Thư, cả thượng sách và hạ sách, cộng thêm phần trung thiên Tiền Truyện Hậu Giáo, và cả cái gì mà "Vạn Pháp Quy Tông" nữa. Mấy thứ đó năm xưa sư ông Hà Diệp Trương của tao đã truyền lại cho sư phụ mày rồi. Nếu mày đưa được ra đây, hoặc đọc thuộc lòng được thì tao sẽ không giết mày. Đợi sư phụ tao về kiểm chứng xong, tao sẽ nói đỡ cho mày, thả mày đi.

Tiểu mộc tượng nghe xong cười khổ sở:

- Nói thật lòng, nếu có thì tôi đã đưa ra rồi. Nhưng vấn đề là mệnh tôi mỏng quá, căn bản không học được mấy thứ đó. Nếu cố học thì chắc tôi chẳng sống nổi qua mười tám tuổi đâu.

Hổ Bức trừng mắt:

- Thế mày nói với tao làm cái đếch gì?

Gã ném cái xẻng sắt xuống chân tiểu mộc tượng, hối thúc:

- Mày có chọn chỗ không? Không chọn thì tao đào bừa đấy. Ngoan ngoãn chút thì tao cho chết nhanh gọn, bằng không trước khi chết còn phải chịu cực hình thì hối hận cũng không kịp đâu.

Tiểu mộc tượng khổ sở van xin nhưng gã mặt sẹo vẫn trơ ra như đá. Gã thò tay vào thắt lưng rút ra một thanh Miêu đao sáng loáng.

Thanh đao này vỏ làm bằng gỗ lim, cán quấn dây thừng, rút ra lưỡi đao sáng như tuyết, càng vào gần cán thì lưỡi đao càng đen sì. Đó không phải rỉ sét mà là một lớp cáu bẩn nhơn nhớt khó tả.

Nhìn kỹ lại, tiểu mộc tượng cảm giác phần màu đen đó rất có thể là máu khô tích tụ lâu ngày.

Phải chém bao nhiêu mạng người thì lưỡi đao mới đóng lớp huyết cặn dày đến thế này?

Tiểu mộc tượng lạnh toát cả người. Giữa hai lựa chọn "chết ngay" và "chết lát nữa", cậu chọn cái sau.

Cậu cúi xuống nhặt cái xẻng lên, tìm một chỗ bắt đầu đào hố.

Cậu đào không nhanh, chẳng còn chút nào vẻ nhanh nhẹn tháo vát như lúc tìm vật yếm ở nhà mới Lưu gia. Bởi cậu biết, mỗi nhát xẻng xúc xuống là cái chết lại đến gần thêm một chút.

Tự đào hố chôn mình, việc này khiến người ta sụp đổ đến nhường nào.

Tiểu mộc tượng cũng không ngoại lệ. Trong lúc đào hố, bao nhiêu suy nghĩ miên man ập đến, cậu bất giác nhớ lại cuộc đời ngắn ngủi của mình.

Cậu gặp sư phụ khi chừng năm tuổi. Ký ức trước năm tuổi đối với cậu rất mơ hồ. Hình như năm ba bốn tuổi gì đó bố mẹ cậu qua đời, cậu bị người ta đuổi ra khỏi nhà, sau đó là hơn nửa năm trời sống kiếp lang thang.

Ký ức về khoảng thời gian đó rất nhạt nhòa. Mỗi khi nhớ lại, tiểu mộc tượng chỉ cảm thấy mình như một con chó hoang, đi ăn xin khắp nơi.

Cậu ăn cơm thừa canh cặn, ăn quả dại, đôi khi còn phải tranh ăn với chó hoang. Trong đầu cậu lúc nào cũng chỉ có cái đói, cái đói và cái đói.