Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cùng với cái lạnh…
Giờ nghĩ lại, việc cậu sống sót được và gặp sư phụ đúng là một kỳ tích. Cậu cũng chẳng hiểu sao hồi đó mình lại sống được qua ngày.
Sau này, khi người đầy mụn nhọt, thoi thóp sắp chết thì cậu gặp được Lỗ Đại - sư phụ của cậu. Theo ông học nghề, học bản lĩnh, càng lớn cậu càng hiểu mình may mắn đến nhường nào khi còn sống sót. Nếu cứ tiếp tục lang thang, kết cục chẳng có gì khác ngoài mấy khả năng: chết đói, chết rét, chết bệnh như vô vàn những xác chết đói thời bấy giờ; hoặc bị bọn cái bang bắt được, đánh cho tàn phế rồi lôi vào thành phố lớn ăn xin…
Đằng nào cũng chẳng có đường sống.
Còn chuyện được người ta nhận nuôi thì quả là viển vông. Một thằng bé Cam Thập Tam đầy mụn nhọt, hôi hám như thế, đừng nói người thường, đến bọn buôn người còn chê ỏng chê eo.
Lỗ Đại đã cưu mang tiểu ăn mày Cam Thập Tam khi cậu sắp chết gục bên đường, chữa bệnh cho cậu, truyền dạy bản lĩnh cho cậu.
Nếu không phải vì "lời nguyền" mà Lỗ Ban giáo luôn phải gánh chịu, cộng thêm mệnh của Cam Thập Tam quá mỏng, thì có lẽ cậu đã đổi họ thành Lỗ Thập Tam rồi.
Đó là ân tình trời biển.
Chuyện cũ cứ thế hiện về như những thước phim. Dù bị liên lụy đến nông nỗi này, nhưng khi nghĩ đến sư phụ, trong lòng tiểu mộc tượng vẫn tràn đầy lòng biết ơn chứ không hề oán trách nửa lời.
Chỉ tiếc là cái thế đạo khốn kiếp này không cho người ta con đường sống.
Cậu sắp chết rồi.
Nghĩ đến đó, tay cầm xẻng của cậu như rã rời không còn chút sức lực. Gã mặt sẹo Hổ Bức bên cạnh cũng chẳng giục giã. Gã dường như rất thích thú khi nhìn thấy biểu hiện của người khác lúc lâm chung. Nhìn nỗi sợ hãi, kinh hoàng, luyến tiếc và đau khổ của tiểu mộc tượng, gã tỏ ra hưởng thụ một cách kỳ lạ, trên mặt thậm chí còn nở nụ cười tàn nhẫn.
Nhưng cái gì đến cũng phải đến, thời gian của gã cũng rất quý báu. Thấy động tác của tiểu mộc tượng ngày càng chậm chạp, gã thu đao lại, móc trong người ra một cái ống tre, đưa tới trước mặt tiểu mộc tượng.
Tiểu mộc tượng ngẩn ra hỏi:
- Cái gì đây?
Hổ Bức giãn cơ mặt đầy thịt, cố làm ra vẻ hiền lành một chút rồi nhe răng cười:
- Rượu đấy. Uống một ngụm đi, lúc lên đường đỡ lạnh.
Tiểu mộc tượng nhận lấy, do dự một chút rồi cắn răng vặn nắp ống tre, ngửa cổ tu một ngụm.
Chất lỏng lạnh lẽo vừa trôi qua cổ họng lập tức biến thành ngọn lửa chạy thẳng xuống dạ dày, một luồng hơi nóng bốc lên hừng hực. Tiểu mộc tượng bị sặc, ho sù sụ mấy tiếng, mặt đỏ bừng lên.
Cậu nói:
- Mạnh thật.
Hổ Bức hỏi:
- Rượu ngô thượng hạng đấy, đương nhiên là mạnh rồi. Làm thêm hai ngụm nữa không?
Tiểu mộc tượng lắc đầu quầy quậy:
- Thôi, thôi, cháy cả ruột gan.
Hổ Bức cầm lại ống tre đặt sang một bên, rồi bảo cậu:
- Mày ra kia nghỉ tí đi, để tao đào cho.
Gã cầm lấy cái xẻng như một người bạn cũ, bảo tiểu mộc tượng đứng sang một bên, rồi bắt đầu vung xẻng xúc đất. Vừa đào gã vừa nói:
- Mày ngoan ngoãn đứng yên đấy, đừng làm khó tao. Dù sao đi nữa thì chúng ta cũng coi như đồng môn, ra đi êm thấm vẫn hơn là làm một bãi bừa bộn, mày thấy đúng không?
Ấn tượng của tiểu mộc tượng về Hổ Bức là một kẻ giết người cướp của, sát khí đằng đằng, thuộc loại hung thần ác sát hễ không vừa ý là ra tay tàn độc. Không ngờ lúc này gã lại khách khí như vậy, khiến người ta khó mà nắm bắt.
Nhưng tiểu mộc tượng không ngây thơ đến mức nghĩ rằng gã đàn ông trước mặt sẽ tha mạng cho mình.
Gã chỉ là không muốn phiền phức, làm bẩn tay chân khó dọn dẹp mà thôi.
Sau trận đòn nhừ tử trước đó, tiểu mộc tượng hoàn toàn không còn ý định chạy trốn, vì cậu biết chạy cũng vô ích. Cậu chỉ biết trơ mắt nhìn gã xúc từng xẻng đất, chẳng mấy chốc một cái hố vừa đủ chôn người đã thành hình.
Hổ Bức dùng xẻng vỗ vỗ xuống đáy hố cho chặt, rồi nhảy lên, bảo tiểu mộc tượng:
- Mày, nằm lên chiếu đi.
Lúc nói câu này, mặt gã lạnh tanh như cục sắt vô tri vô giác.
Tiểu mộc tượng biết giờ khắc cuối cùng đã điểm.
Cậu thẫn thờ bước đến bên chiếc chiếu, nhìn nó rồi nhắm mắt lại, toàn thân bắt đầu run rẩy không kìm được.
Dần dần, nắm tay cậu siết chặt lại.
Hổ Bức nhìn thấy, cau mày nói:
- Mày… rốt cuộc vẫn không chịu nể mặt tao à…
Tay gã lần về phía thanh Miêu đao sau lưng. Đúng lúc đó, cách đó không xa vang lên tiếng bước chân, rồi một người đàn ông cao gầy, mặc áo ngắn màu xanh lam, đầu quấn khăn bước tới.
Người đó nói một câu tiếng Miêu, thấy hai người ngơ ngác không hiểu, bèn chuyển sang dùng tiếng quan thoại vùng Tây Nam hỏi:
- Hai vị, làm phiền cho hỏi, đường đi huyện Càn Thành đi lối nào?
…
Hổ Bức đánh giá kẻ phá bĩnh nửa đường nhảy ra này - một nam thanh niên cao lớn, chừng hai ba hai tư tuổi, tướng mạo khôi ngô tuấn tú, mày thưa mắt sáng, tai dài thon, hai tay hơi dài, chân đi giày cỏ, đầu quấn khăn vải thô. Tuy ăn mặc kiểu người Miêu nhưng xét về vóc dáng và tướng mạo thì có vẻ giống người phương Bắc hơn.