Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Quả là một gã to xác!
Người này rõ ràng đã trải qua chặng đường dài, sắc mặt hơi mệt mỏi, ống quần dính đầy bùn đất cỏ rác, nhưng khí sắc vẫn rất tốt, nhìn tổng thể rất rắn rỏi, anh tư bừng bừng, đôi mắt có thần. Trông như một chàng trai người Miêu quen băng rừng vượt núi, đúng là một nhân tài.
Hổ Bức đang vội xử lý tiểu mộc tượng, không muốn dây dưa, bèn chỉ tay về hướng huyện Càn Thành bảo:
- Đi thẳng, ra khỏi rừng, đi thêm nửa ngày nữa là đến.
Chàng trai người Miêu rất khách sáo, chắp tay cảm ơn:
- Đa tạ chỉ điểm.
Nói xong, anh ta quay người bỏ đi. Nhưng đi chưa được mấy bước lại quay lại, hỏi tiểu mộc tượng đang run rẩy toàn thân, mồ hôi lạnh vã ra như tắm:
- Tiểu huynh đệ, mạo muội hỏi một câu, sức khỏe cậu có vấn đề gì không? Chỗ này âm u lạnh lẽo thế này mà sao cậu lại đổ mồ hôi như tắm thế kia? Đừng nghĩ nhiều nhé, tôi là thầy thuốc đi dạo, biết chút ít về y thuật.
Tiểu mộc tượng nhìn người đó, thấy đôi mắt anh ta trong veo, nụ cười trên mặt khiến người ta cảm thấy thân thiết, suýt chút nữa đã mở miệng kêu cứu.
Nhưng rất nhanh, cậu kìm nén lời định nói, lắc đầu bảo:
- Không có gì.
Mình sắp chết rồi, chuyện đó không thay đổi được. Lúc này tiểu mộc tượng có kêu cứu thì cũng chỉ hại chàng trai người Miêu này thôi, thà im lặng để khỏi làm liên lụy đến người vô tội.
Nhưng chàng trai người Miêu không hiểu nỗi khổ tâm của tiểu mộc tượng, lại hỏi:
- Thật sự không có gì chứ?
Tiểu mộc tượng thấy Hổ Bức đã nắm chặt cán đao giắt sau lưng, sẵn sàng rút ra chém người bất cứ lúc nào, trong lòng thầm thở dài, rồi trừng mắt nhìn chàng trai người Miêu quát:
- Đã bảo không sao là không sao, hỏi đường xong thì đi mau đi, đừng có ở đây lo chuyện bao đồng.
Bị cậu mắng cho một trận, đối phương cũng hết hứng hỏi han, nhìn cậu một cái rồi quay người bỏ đi.
Khi bóng lưng chàng trai người Miêu khuất dần, Hổ Bức nhìn tiểu mộc tượng bảo:
- Mày cũng được đấy chứ, còn biết không làm liên lụy người khác.
Tiểu mộc tượng nhặt một cành cây cong queo dưới đất lên, chĩa về phía Hổ Bức, nói:
- Anh ta trông có vẻ là người tốt, tôi không muốn liên lụy đến anh ta. Nhưng tôi không muốn nhận mệnh. Tôi đã nỗ lực sống bao năm nay, không muốn chết một cách vô dụng ở cái chốn rừng thiêng nước độc không tên tuổi này rồi biến thành đống thịt thối.
Hổ Bức hứng thú nhìn bàn tay đang nắm cành cây của cậu, cười bảo:
- Đã là người thì ai rồi cũng biến thành đống thịt thối thôi, chẳng ai trường sinh bất lão được cả.
Tiểu mộc tượng nói:
- Nhạn đi để tiếng, người đi để danh. Tôi không muốn sống cả đời rồi chết đi mà chẳng có ai thương xót.
Hổ Bức chỉ vào tay cậu hỏi:
- Có luyện qua à?
Tiểu mộc tượng gật đầu: "Phải."
Hổ Bức rút thanh Miêu đao bên hông ra, ướm thử về phía tiểu mộc tượng, rồi nói:
- Mày nhìn cái thế đứng của mày xem, ẻo lả như đàn bà mà cũng đòi bảo luyện qua. Thật ra thì dù dùng thứ gì, đao kiếm hay gậy gộc, từ khi xuất hiện trên đời này đều là dùng để giết người cả. Ở cái thời buổi này, nếu mày không có cái dũng khí quyết tâm giết người thì dù có sống đến tám mươi tuổi cũng chỉ là đống bùn nhão không đắp nổi tường thôi.
Tiểu mộc tượng căng thẳng nắm chặt cành cây, như thể nó mang lại cho cậu chút cảm giác an toàn.
Rồi cậu nói:
- Luôn có người sẽ khác biệt.
Hổ Bức chăm chú nhìn "tiểu sư đệ" trước mặt, nhìn ánh mắt bướng bỉnh và nghiêm túc của cậu, bỗng cảm thấy chán nản, chẳng buồn tranh cãi nữa. Dù sao gã cũng là kẻ quen động thủ hơn động khẩu, chuyện phiếm ban nãy chỉ là nhất thời cao hứng. Giờ cụt hứng rồi gã cũng chẳng muốn nói nhiều, giơ đao lên, chém mạnh về phía trước.
Gã nghĩ nhát đao này sẽ chém bay đầu đối phương một cách nhanh gọn, không gây quá nhiều đau đớn.
Nhưng nhát đao tưởng chừng chắc chắn trúng đích ấy lại bị thằng nhãi kia né được.
Hổ Bức hơi bất ngờ, lao tới vồ, không ngờ tiểu mộc tượng lại nhảy tránh được, rồi cắm đầu chạy xuống khu rừng phía dưới.
Nó muốn chạy.
Nhưng làm sao mà thoát được chứ?
Hổ Bức hừ lạnh một tiếng, sải vài bước dài đã đuổi kịp tiểu mộc tượng. Nghĩ bụng "cho mày chết nhanh mày không muốn thì cho mày chết đau đớn vậy", gã lại vung đao chém tiếp.
Nhát đao này nhanh như chớp giật, tiếng gió rít còn chậm hơn cả lưỡi đao.
Nhưng chính nhát đao ấy lại bị chặn đứng một cách thô bạo.
Tất nhiên, người chặn đao không phải tiểu mộc tượng, mà là chàng trai người Miêu cao lớn vừa hỏi đường ban nãy.
Chàng thanh niên kia tay cũng cầm một cành cây, trông còn mảnh mai hơn cành cây của tiểu mộc tượng. Nhưng chính cành cây ấy đã chặn đứng thanh Miêu đao nhanh như điện xẹt, tưởng chừng chém sắt như chém bùn của Hổ Bức. Còn người cầm cành cây thì tỏ ra rất than thản, thậm chí chẳng thèm nhìn Hổ Bức mà quay sang nói với tiểu mộc tượng đang nhếch nhác bên cạnh: