Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Tôi đã bảo cậu có chuyện mà lị.
Tiểu mộc tượng vừa rồi lăn lê bò toài né tránh, giờ có người cản giúp đã chạy xa được hơn chục mét. Thấy chàng trai người Miêu quay lại cứu giúp, cậu vội hét lên:
- Cẩn thận, tên đó từng giết người đấy!
Trước lời cảnh báo của tiểu mộc tượng, chàng trai người Miêu tuấn tú chỉ cười ha hả.
A...
Có lẽ cảm thấy mình bị coi thường, Hổ Bức thu đao lại, không thèm để ý đến tiểu mộc tượng nữa mà dồn toàn tâm toàn ý muốn chém chết gã đàn ông quấn khăn kia.
Suy cho cùng, Hổ Bức vẫn là một người khá đơn giản, luôn tin vào một chân lý mộc mạc.
Đó là: "Đừng ra vẻ ta đây, ra vẻ sẽ bị sét đánh".
Gã muốn chém chết đối phương.
Hổ Bức lao lên chém tới tấp. Kết quả đối phương chẳng hề sợ hãi, chỉ cầm cành cây không dài không ngắn ra đỡ.
Lẽ ra thanh đao uống máu của Hổ Bức chém vào cành cây nhặt bừa ven đường thì chỉ cần chạm nhẹ là đứt đôi. Nhưng sự đời lại nằm ngoài dự liệu của Hổ Bức. Đối phương đã dám đứng ra thì chắc chắn phải có bản lĩnh. Cành cây kia như được tôi qua nước thép, chẳng những cứng rắn mà còn rất dẻo dai. Đao chém vào bị bật ngược trở lại, làm tê rần cả tay phải gã.
Sau vài hiệp giao đấu, Hổ Bức cuối cùng cũng nhận ra mình đụng phải thứ dữ rồi.
Rõ ràng tên này cùng một giuộc với sư phụ Trương Khải Minh của gã.
Hắn đã vượt qua cấp độ "luyện gia tử" (người luyện võ bình thường). Sư phụ gã hay dùng một từ dành cho hòa thượng, đạo sĩ để gọi loại người này.
Người tu hành.
Đối mặt với loại người này, Hổ Bức - kẻ chỉ dựa vào thiên phú - biết mình không có cửa thắng nên rất quyết đoán. Dựa vào bản năng dã thú, gã xoay người bỏ chạy thục mạng.
Gã chạy nhanh như báo gấm khiến chàng trai người Miêu bất ngờ không kịp ngăn cản.
Thấy tên Hổ Bức hung hãn bị người này đánh đuổi, tiểu mộc tượng thoát chết trong gang tấc vô cùng cảm kích, bước tới chắp tay nói:
- Tại hạ Cam Thập Tam, đa tạ ân công cứu mạng. Đại ân đại đức xin ghi lòng tạc dạ.
Cậu theo Lỗ Đại bôn ba giang hồ nên dĩ nhiên biết cách nói năng xã giao.
Chàng trai người Miêu nhìn tiểu mộc tượng có chút ngạc nhiên, rồi cười hiền hòa bảo:
- Khách sáo rồi. Cậu là người tốt, nếu không tôi cũng chẳng quay lại cứu cậu làm gì.
Rõ ràng anh ta biết vừa rồi tiểu mộc tượng đuổi anh ta đi là vì không muốn liên lụy đến anh ta.
Cũng chính vì thế mà anh ta mới quay lại cứu người.
Tiểu mộc tượng hỏi:
- Xin hỏi quý danh ân công?
Chàng trai người Miêu đáp:
- Cậu đừng ân công này ân công nọ, nghe ngứa tai lắm. Tôi họ Lạc, Lạc Phú Quý, là con cả trong nhà, cậu cứ gọi tôi là Lạc lão đại là được rồi.
Anh ta là người sởi lởi, tiểu mộc tượng biết nếu cứ khách sáo rườm rà có khi người ta lại ghét, bèn gật đầu:
- Được, vậy tôi gọi anh là Lạc đại ca nhé.
Lạc Phú Quý cười nhe hàm răng trắng bóng:
- Cũng được.
Nói đoạn, anh ta hỏi:
- Tên kia tại sao lại muốn giết cậu? Các cậu…
Lời còn chưa dứt, trên sườn dốc bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, rồi một bóng người lao vút xuống kèm theo tiếng quát lớn. Lạc Phú Quý tưởng gã mặt sẹo gọi viện binh quay lại.
Nhưng anh tự tin vào bản lĩnh của mình, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, nên dù kẻ địch quay lại cũng chẳng hề hoảng loạn, rung cành cây trong tay lao lên nghênh chiến.
Ngược lại, tiểu mộc tượng vẫn còn sợ hãi, lùi lại vài bước.
Bóng đen lao tới, tay cầm lưỡi lê sắc bén đâm thẳng vào tim Lạc Phú Quý, vừa chuẩn vừa hiểm. Lạc Phú Quý vẫn dùng cành cây đỡ gạt định hất đối phương ra. Nào ngờ vừa chạm nhau, anh lập tức cảm thấy một luồng kình khí truyền tới, lại còn xoáy tròn cuồn cuộn. Vừa tiếp xúc đã thấy toàn thân tê dại, đứng không vững.
Kẻ mới đến là một cao thủ!
Lạc Phú Quý cảm nhận được sự lợi hại của đối phương, thu lại vẻ khinh thường, dốc sức chiến đấu. Hai người quần thảo trong rừng, kẻ qua người lại, trận chiến vô cùng kịch liệt.
Đúng lúc đó, tiểu mộc tượng đứng bên cạnh bỗng thấy "viện binh" mới xuất hiện trông rất quen mắt.
Đó là một thanh niên ăn mặc theo lối tân thời, đầu tròn mặt tròn, trời sinh nét cười trên mặt, tạo cảm giác rất thân thiện, như một người lạc quan yêu đời.
Cậu ngẩn người một lúc rồi thử gọi:
- Lão Bát? Khuất Lão Bát?
…
Chàng thanh niên mặt tròn nhảy lùi lại, chắn trước mặt tiểu mộc tượng, cũng không quay đầu lại mà nói:
- Là tớ đây, cậu đừng lo. Tên kia tuy lợi hại nhưng không làm khó được tớ đâu, tớ nhất định sẽ cứu cậu ra.
Lạc Phú Quý sững lại, lùi về sau hai bước, thu hồi thế công. Tiểu mộc tượng vừa mừng vừa sợ, bảo:
- Nói linh tinh gì thế, kẻ bắt trói tớ chạy mất rồi, đây là ân nhân cứu mạng tớ đấy.
Hả?
Chàng thanh niên mặt tròn nghe vậy, cơ thể đang căng cứng chợt thả lỏng, quay sang nhìn chàng trai người Miêu.