Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đánh giá vài lượt, cậu ta vội vàng thu lưỡi lê lại, chắp tay vái chào:

- Ái chà chà, người anh em, Khuất Mạnh Hổ có mắt như mù, đắc tội nhiều, thất kính, thất kính.

Chàng thanh niên mặt tròn tên Khuất Mạnh Hổ này đánh nhau thì hung hãn lạ thường, nhưng thái độ nhận sai thì lại khiến người ta mát lòng mát dạ. Lạc Phú Quý ban nãy tự dưng bị đánh một trận, trong lòng cũng có chút bực bội, giờ thấy đối phương rối rít xin lỗi, cơn giận cũng tiêu tan sạch sẽ.

Anh nhận ra Khuất Mạnh Hổ và Cam Thập Tam quen biết nhau, hơn nữa quan hệ có vẻ rất tốt.

Khuất Mạnh Hổ xin lỗi Lạc Phú Quý xong, tiểu mộc tượng vội hỏi:

- Ơ này, Lão Bát sao cậu lại ở đây?

Khuất Mạnh Hổ cười hì hì:

- Sao tớ lại không thể ở đây?

Tiểu mộc tượng thắc mắc:

- Không phải, cậu đang ở Quảng Phủ cơ mà? Sao đùng một cái lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ cậu là Lưu Bá Ôn hay Gia Cát Lượng tái thế, bấm độn biết tớ gặp nạn nên chạy tới cứu?

Khuất Mạnh Hổ cười đến đau cả bụng, cười xong mới kể lại đầu đuôi cho tiểu mộc tượng nghe.

Cậu ta đã rời Quảng Phủ từ lâu. Sau chuyến đi Nam Dương trở về, cậu ta ghé Cảng Đảo một thời gian rồi ngược lên Bắc Bình học. Sau đó Bắc Bình loạn lạc, cậu ta dính vào một vụ rắc rối nên phải bỏ trốn. Trên đường đi gặp được một người bạn học, được người đó nhiệt tình mời về quê chơi nên cậu ta đi theo.

Bạn học của Khuất Mạnh Hổ tên là Lưu Tri Nghĩa, và vị Lưu Tri Nghĩa này, tình cờ thay, lại chính là nhị công tử của Lưu gia ở trấn Tam Đạo Khảm.

Tiểu mộc tượng muốn gửi thư đi Quảng Phủ nhờ Khuất Mạnh Hổ giúp đỡ. Thư tuy không gửi đi được, nhưng bức tượng gỗ cậu tặng Lưu Tiểu Nha lại lọt vào mắt xanh của Khuất Mạnh Hổ. Cậu ta thấy bức tượng rất giống mình hồi nhỏ, bèn hỏi han, cuối cùng biết được sự tình, liền chạy ngay đến nhà tranh của Ngô Bán Tiên. Không ngờ Ngô Bán Tiên không có nhà, chỉ có người câm ở đó. Khuất Mạnh Hổ ép hỏi người câm, qua những cử chỉ ra hiệu của gã đoán được đại khái tình hình, rồi lần theo dấu vết tìm đến đây.

Khuất Mạnh Hổ kể nghe đơn giản, nhưng thực tế để tìm được đến tận đây quả là cả một quá trình gian nan trắc trở.

Không dễ dàng chút nào.

Thực sự không dễ dàng, chỉ cần sơ sẩy một mắt xích nhỏ thôi là có lẽ cậu ta đã bỏ lỡ cơ hội cứu tiểu mộc tượng rồi.

Kể xong, Khuất Mạnh Hổ hỏi:

- Vậy tóm lại, người là do sư phụ cậu giết à?

Tiểu mộc tượng lắc đầu quầy quậy:

- Không phải, hung thủ là kẻ vừa bị Lạc đại ca đánh đuổi đi ấy, với cả sư phụ hắn cũng có phần. Sư phụ tớ lúc đó bị thương, nhảy xuống sông trốn rồi, giờ chẳng biết sống chết ra sao.

Rõ ràng sư phụ cậu đã cảm thấy có điều bất ổn nên mới cho thợ nghỉ sớm, lại còn cố tình sai cậu lên huyện mua rượu thịt để tránh mặt.

Nghĩ đến đây, tiểu mộc tượng lại thấy buồn bã.

Lạc Phú Quý nãy giờ vẫn im lặng, nghe đến đây mới lên tiếng hỏi:

- Kẻ đó tại sao lại muốn giết sư phụ cậu?

Đối với vị ân nhân cứu mạng này, tiểu mộc tượng không giấu giếm gì, đáp:

- Sư phụ hắn tính ra là sư thúc của tớ. Hôm tớ bị nhốt ở nhà Ngô Bán Tiên có nghe lỏm được một bí mật. Sư ông tớ là Hà Diệp Trương lúc lâm chung đã truyền lại bí tịch sư môn cho sư phụ tớ mà không truyền cho hắn, nên hắn đem lòng oán hận. Ban đầu hắn cũng không biết, sau nghe người ta đồn đại, rồi bày bố cục để thăm dò, cuối cùng xác định sư phụ tớ đang giữ cuốn sách đó nên mới ra tay độc ác…

Khuất Mạnh Hổ cười bảo:

- Đều do thiên vị mà ra cả. Thế bản lĩnh của sư phụ cậu trong Lỗ Ban giáo, cậu học được mấy phần rồi?

Chuyện này vốn là bí mật, nhưng đối diện với người bạn tri kỷ duy nhất từ thuở nhỏ và ân nhân vừa cứu mạng mình, tiểu mộc tượng cảm thấy nếu nói dối thì lương tâm cắn rứt, bèn đáp:

- Sư phụ dạy tớ cách giải bùa chú, còn mấy thứ hại người thì tớ không học.

Lúc này Lạc Phú Quý bỗng xen vào:

- Nói thế không đúng đâu. Bản lĩnh trên đời này không có đúng sai, hại người là do lòng người chứ đâu phải do bản lĩnh.

Câu nói này khiến tiểu mộc tượng ngẩn người. Từ nhỏ cậu đã được sư phụ dạy rằng "tà thuật hại người hại mình", lại luôn nghĩ mình phúc mỏng nên không học được những thứ đó. Giờ nghe Lạc Phú Quý nói vậy, cậu thấy lạ lẫm nhưng ngẫm lại cũng thấy có lý.

Nhưng sư phụ nói cũng đâu có sai, nhỉ?

Khuất Mạnh Hổ cười ha hả:

- Lạc lão ca nói câu này tôi thích nghe lắm. Con người mà, học được bản lĩnh thì chẳng bao giờ sai cả.

Ba người trò chuyện một lúc. Lạc Phú Quý thấy đôi bạn cũ gặp nhau có nhiều chuyện để nói liền xin phép cáo từ. Khuất Mạnh Hổ hỏi anh định đi đâu, Lạc Phú Quý bảo muốn lên huyện Càn Thành tìm một người đồng hương. Khuất Mạnh Hổ nói: