Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sắc mặt Cố Bạch Quả trở nên hung tợn trong nháy mắt. Cô bé trừng mắt muốn phản công nhưng cơ thể cứng đờ không thể cử động.
Rõ ràng thủ ấn và pháp quyết của tiểu đạo sĩ có hiệu quả.
Bị cắt ngang bất ngờ, tà vật nổi giận gầm lên:
- Cút ngay, không tao giết mày bây giờ!
Tiểu đạo sĩ bình thản đáp:
- Giết tôi? Ngươi vừa mới chuyển hồn, đang dốc toàn lực áp chế ý chí cô bé này, chưa thể dung hợp hoàn toàn. Còn phần sức mạnh bản thể vẫn còn lưu lại trên người cô gái kia. Ngươi làm gì được tôi?
Nghe vậy, Cố Bạch Quả run lên bần bật, mặt đen sì lại.
Ngay sau đó, một làn khí đen đặc quánh nổi lên trên mặt Cố Bạch Quả. Tiểu mộc tượng nhìn thấy đó là một khuôn mặt cực kỳ hung ác, có đủ mắt mũi miệng, rìa xung quanh tua tủa những xúc tu nhỏ lao về phía mặt tiểu đạo sĩ.
Tiểu đạo sĩ không hề nao núng, một tay ấn vào ngực Cố Bạch Quả, tay kia chập thành kiếm chỉ đâm thẳng vào đám sương mù hình mặt quỷ.
Bùm...
Trong con mương chật hẹp lóe lên tia lửa điện. Tiểu đạo sĩ bị hất ngã ra sau. Đám sương đen rung lên bần bật rồi biến thành một màn sương mỏng bay về phía Tô Từ Văn.
Tiểu mộc tượng vung tay định chặn nhưng vồ hụt.
Thấy màn sương sắp nhập lại vào người Tô Từ Văn, tiểu đạo sĩ lồm cồm bò dậy, nắm lấy tay phải cô, vỗ mạnh vào lòng bàn tay, rồi hét lên với tiểu mộc tượng: "Giúp tôi!"
Tiểu mộc tượng làm theo, ấn tay vào tay trái Tô Từ Văn, hỏi: "Làm thế nào?"
Khóe miệng tiểu đạo sĩ rỉ máu, khó nhọc nói: "Biết Khu Tà Chú không?"
Tiểu mộc tượng gật đầu: "Biết."
Tiểu đạo sĩ mặt trắng bệch, cố sức nói: "Niệm!"
Tiểu mộc tượng lập tức niệm nhanh:
- Khởi nhãn khán thanh thiên, truyền độ sư tôn tại diện tiền, nhất thu thanh y hòa thượng, nhị thu xích y đoan công, tam thu hoàng y đạo nhân, tứ thu bách nghệ tam sư...
Cậu vừa niệm, người Tô Từ Văn run lên bần bật như sàng gạo, lúc thì nghiến răng, lúc lại giãy giụa, gầm gừ với hai người: "Cút!"
Tiểu mộc tượng mặc kệ, niệm liền hai lần vẫn không thấy chuyển biến, lo lắng hỏi: "Sao thế này?"
Tiểu đạo sĩ bất lực:
- Tu vi hai chúng ta quá thấp, không đủ sức trừ tà. Cách duy nhất là hy vọng cô gái này tự mình đứng lên. Tà vật đi đi lại lại khiến thần hồn bất ổn. Nếu cô gái này chịu phối hợp, dùng ý chí kiên định tiêu diệt nó thì may ra thành công. Nếu không chúng ta đều bỏ mạng tại đây.
Tiểu mộc tượng vội cúi xuống nói với Tô Từ Văn:
- Tô cô nương, Tô cô nương, tôi biết cô nghe thấy. Tên đó là thứ gì chắc cô cũng biết rồi.
Cậu nhìn thẳng vào mắt Tô Từ Văn, chân thành nói:
- Những gì cô gặp trước đây đều là giả dối. Hắn là kẻ lừa đảo, là tên khốn nạn. Hắn không muốn bên cô trọn đời mà muốn mạng sống của cô để hắn tồn tại...
Tiểu mộc tượng phân tích thiệt hơn rồi cầu khẩn:
- Tô cô nương, hãy nghĩ đến cha mẹ cô, nghĩ đến chúng tôi, nghĩ đến chính bản thân cô...
Tô Từ Văn giãy giụa dữ dội hơn. Nhưng đột nhiên, cô khựng lại.
Vài giây sau, cổ họng cô phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp: "Không..."
Rồi cô nằm im bất động.
Tiểu mộc tượng thở phào, hỏi tiểu đạo sĩ cũng đang im lặng: "Xong rồi à?"
Tiểu đạo sĩ mắt hai con ngươi cũng không chắc chắn, quan sát kỹ một lúc rồi nói: "Không biết nữa, theo lý thì..."
Cậu ta chưa nói hết câu thì Tô Từ Văn bất ngờ mở mắt, hất văng tiểu đạo sĩ ra, chồm lên đè tiểu mộc tượng xuống mương bùn.
Cô ôm chặt lấy cậu, đôi môi đỏ mọng tới tấp hôn lên mặt, lên môi cậu như mưa rào.
Bị tấn công bất ngờ, tiểu mộc tượng vùng vẫy nhưng tay chân Tô Từ Văn cứng như gọng kìm khóa chặt cậu lại.
Phản ứng nóng bỏng của cô gái khiến cậu hoảng hốt. Đang định vận khí phản kháng thì tiểu đạo sĩ thì thầm: "Đừng động đậy."
Tiểu mộc tượng ú ớ: "Tại sao... ưm... ưm... đừng đưa lưỡi vào..."
Tiểu đạo sĩ giải thích:
- Tà vật bị tiêu diệt rồi, nhưng tà khí còn sót lại ảnh hưởng đến cô ấy, khiến nhiệt độc lan tỏa toàn thân gây nóng bức khó chịu. Nếu không có chỗ phát tiết thì kinh mạch sẽ chảy ngược mà chết.
Tiểu mộc tượng hỏi: "Thế tôi phải làm sao?"
Tiểu đạo sĩ thở dài: "Cái này à, hay là anh cứ..."
…
Đối mặt với cảnh tiểu mộc tượng bị đè xuống vũng bùn, bị Tô Từ Văn ép buộc "trưởng thành", tiểu đạo sĩ lại chẳng hề có ý định lao lên ngăn cản.
Cậu ta khẽ nói: "Hay là anh cứ chiều cô ấy đi? Chỉ cần đừng làm ồn quá là được..."
Tiểu mộc tượng bị những nụ hôn tới tấp như mưa rơi xuống, vừa hoảng hốt, trong lòng lại nảy sinh vài phần cảm xúc kỳ lạ khó tả. Nhưng đạo đức và lý trí trong lòng đã giúp cậu thoát khỏi "hương trinh mềm mại" đó, cậu nói: "Thế sao được, không được đâu... Khoan đã, cô đừng có tụt quần tôi chứ?"
Tiểu đạo sĩ đứng bên cạnh ôn tồn khuyên nhủ: "Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp..."