Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiểu mộc tượng mắng: "Mày là đạo sĩ, có phải hòa thượng đâu mà nói... ưm ưm..."
Miệng cậu bị chặn kín mít như nam châm hút sắt, hoàn toàn không tránh được. Ngay sau đó, đầu lưỡi thơm tho len lỏi vào, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp khoang miệng. Ý định vùng vẫy ban đầu của tiểu mộc tượng chẳng hiểu sao bỗng phai nhạt đi đôi chút, tâm tư cũng trở nên rạo rực.
Đúng lúc này, bỗng nghe một tiếng "bốp" vang lên. Tô Từ Văn đang như con thú hoang đè tiểu mộc tượng xuống vũng bùn bỗng mềm nhũn người ra.
Ngay sau đó, cô ngã vật xuống đất.
Tiểu mộc tượng nhìn thấy Cố Bạch Quả, con bé cầm một thanh củi to bằng bắp tay, hung hăng mắng: "Quả nhiên là hồ ly tinh, dám cả gan quyến rũ anh rể tôi hả? Hừ..."
Cô bé tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên. Còn tiểu mộc tượng trong lòng vừa tiếc nuối vừa xấu hổ, lắp bắp nói: "Em, em tỉnh rồi à?"
Cố Bạch Quả chỉ tay vào mặt cậu, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Anh rể, anh làm thế này thì sao xứng đáng với chị em?"
Tiểu mộc tượng vô cùng uất ức. Thứ nhất là cậu chưa từng gặp Cố Thiền Y, thứ hai là vừa rồi cậu cũng là đang cứu người.
Cứu... người...
Cậu nhìn sang tiểu đạo sĩ bên cạnh. Tên này cũng lanh lợi, vội vàng giải thích một hồi với Cố Bạch Quả.
Nghe xong, Cố Bạch Quả cốc đầu tiểu đạo sĩ một cái, mắng: "Cứu người nhất thiết phải cứu kiểu đó hả? Tôi e là anh đọc sách vỉa hè nhiều quá rồi đấy? Biết anh như thế thì vừa nãy tôi thèm vào mà cứu anh..."
Cô bé lấy từ trong ngực ra một cái túi da nhỏ, mở ra, bên trong là hai hàng kim châm dày đặc.
Cố Bạch Quả tay nghề thành thạo, dù trong vũng bùn tối om cũng có thể phân biệt huyệt đạo chính xác. Mấy mũi kim châm xuống, Tô Từ Văn đang thở dốc, da nóng hầm hập lập tức có chuyển biến tốt.
Mũi kim cuối cùng châm vào sau gáy, nhịp thở rối loạn của cô cũng bắt đầu bình ổn lại.
Tiểu đạo sĩ bị mắng một trận, ấm ức nói: "Vừa nãy tôi cũng cứu cô mà..."
Tiểu mộc tượng đã hoàn hồn sau cơn say tình vừa rồi, cậu đứng dậy, nhoài người lên bờ mương nhìn ra ngoài một lượt.
May mà lúc xảy ra chuyện không có ai đi qua đây, nếu không thì dù cứu được Tô Từ Văn, cả đám cũng khó thoát.
Cố Bạch Quả là người khẩu xà tâm phật, miệng nói vậy nhưng tay vẫn làm không ngừng. Xong xuôi, cô bé thu kim châm lại, nói: "Cũng may tà vật kia coi như gieo gió gặt bão, tan thành mây khói rồi, không còn cách nào đi hại người nữa."
Chuyện vừa rồi thật nguy cấp, nhớ lại mà cả ba người không khỏi toát mồ hôi hột.
Tiểu mộc tượng thu hồi ánh mắt, hạ giọng nói: "Bọn chúng chạy sang bên kia rồi, chúng ta tranh thủ rời khỏi đây thôi."
Cố Bạch Quả dùng giọng điệu không cho phép từ chối nói với tiểu đạo sĩ: "Anh cõng chị ấy đi."
Tiểu đạo sĩ cười khổ, đỡ Tô Từ Văn đang mềm nhũn người dậy, cõng lên lưng. Còn tiểu mộc tượng chớp thời cơ, leo lên khỏi con mương đầy cỏ lau um tùm.
Cậu đi trước, cẩn thận dẫn mấy người mò mẫm về phía khu rừng.
Suốt quá trình, tiểu mộc tượng tỏ ra vô cùng thận trọng, chốc chốc lại nhìn ngó xung quanh, không dám lơ là chút nào.
Cũng may là tuy nơi này tập trung đông đảo thành viên Quỷ Diện Bào Ca Hội, nhưng có lẽ do "dưới đèn thì tối", hoặc sự chú ý đã bị thu hút lên núi cả rồi, nên lúc này lại chẳng có ai canh gác ở đây, giúp tiểu mộc tượng dẫn người vào rừng trót lọt.
Nhưng dù đã vào rừng, tiểu mộc tượng cũng không dám lơi lỏng nửa phần, bởi trong bóng tối rừng rậm cũng ẩn chứa vô số kẻ địch tiềm tàng.
Sơ sẩy một chút là có thể bỏ mạng tại đây.
Cậu không có thủ đoạn linh cổ xuất thần nhập hóa như Lạc Phú Quý, chỉ biết tập trung cao độ quan sát bốn phía, cố gắng loại trừ nguy hiểm hết mức có thể.
Đi được khoảng mười phút, mắt thấy sắp vượt qua sườn núi, thoát khỏi khu vực này thì đột nhiên tiểu đạo sĩ đang cõng Tô Từ Văn chắn ngang trước mặt cậu.
Tiểu đạo sĩ thở hổn hển, hạ giọng nói: "Chỗ này quái lắm."
Tiểu mộc tượng sững sờ, lập tức nhớ lại lời đám thành viên Quỷ Diện Bào Ca Hội nói trong căn nhà kia, biết bọn chúng chắc chắn đã bố trí thiên la địa võng quanh đây. Một khi chạm phải, không là bẫy rập thì cũng là báo động, đằng nào cũng hỏng việc.
Cậu lưu tâm, hỏi tiểu đạo sĩ: "Có nhìn ra được gì không?"
Tiểu đạo sĩ nheo mắt quan sát xung quanh. Tiểu mộc tượng phát hiện đồng tử trong mắt cậu ta dường như đang từ từ xoay chuyển. Quan sát một vòng, cậu ta mở lời: "Đi đường kia."
Tiểu mộc tượng nghe ra sự không chắc chắn trong lời nói của cậu ta, hỏi lại: "Có chắc không?"
Tiểu đạo sĩ bật cười: "Tôi chỉ là một tiểu đạo đồng chưa nhập môn, cái gì cũng không biết, sao mà chắc chắn được? Nói thật, tôi chỉ dựa vào trực giác thôi, tin thì đi theo, không tin thì tùy."