Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cậu ta cũng có tính khí riêng, nói xong liền bước đi. Tiểu mộc tượng do dự nửa giây, ra hiệu cho Cố Bạch Quả đi trước, rồi mình đi đoạn hậu.
Cả nhóm đi thêm một lúc nữa, quả nhiên không gặp phải điều gì kỳ quái. Mắt thấy sắp thoát ra ngoài, đột nhiên tiểu mộc tượng cảm nhận được động tĩnh lạ trong rừng, theo phản xạ lao lên chắn trước mặt Cố Bạch Quả.
Cậu tiến lại gần đó, cúi xuống nhìn, phát hiện một người đàn ông toàn thân đẫm máu.
Cố Bạch Quả nhìn thấy, thốt lên: "Lục Tử?"
Nghe vậy, tiểu mộc tượng mới nhận ra người đàn ông nằm trong bụi cỏ, máu me be bét kia chính là Giang Lão Nhị, người đã dụ địch đi trước đó.
Không phải người đều ở trên đỉnh dốc sao, sao lại chạy đến đây rồi?
Tiểu mộc tượng trong lòng nghi hoặc nhưng vẫn vội vàng bước tới đỡ người dậy.
Có lẽ nghe thấy tiếng gọi của Cố Bạch Quả nên lần này Giang Lão Nhị không tấn công loạn xạ. Khi tiểu mộc tượng đỡ gã dậy, phát hiện chỉ riêng cánh tay trái của gã đã có bảy, tám vết chém sâu hoắm, máu chảy đầm đìa, trông rất đáng sợ.
Những chỗ khác thì khỏi phải nói.
Cố Bạch Quả nhìn thấy mà đau lòng suýt khóc: "Sao lại ra nông nỗi này..."
Cô bé lấy thuốc trị thương trong ngực ra định đắp cho Giang Lão Nhị, nhưng gã ngăn lại, nói: "Tôi vận khí phong bế mạch máu rồi, không sao đâu - Mọi người đừng lo cho tôi, mau đi đi."
Tiểu mộc tượng hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Giang Lão Nhị đẩy mạnh cậu ra, kích động hét lên: "Đi đi, không kịp nữa rồi..."
Gã vừa dứt lời, từ trong bóng tối rừng rậm đột nhiên bắn ra một mũi tên. Tiểu mộc tượng cảm thấy không ổn, theo phản xạ nghiêng đầu né tránh. Mũi tên xé gió bay sượt qua mặt cậu, phát ra tiếng rít chói tai.
Lúc này tiểu mộc tượng mới hiểu ra, truy binh đã tới.
Cái gì đến cũng phải đến.
Vận may của họ cuối cùng cũng cạn rồi...
Tiểu mộc tượng đã sớm dự liệu được việc này. Cậu lập tức hét lên với Cố Bạch Quả và tiểu đạo sĩ đang cõng Tô Từ Văn: "Chạy mau!", rồi lao mình xuống đất, vớ lấy một cành cây gãy dài sáu thước còn nguyên lá, vụt mạnh về phía mũi tên bắn tới.
Vút, vút, vút...
Liên tiếp ba mũi tên bắn tới, một mũi trượt, hai mũi bị tiểu mộc tượng cản lại. Ngay sau đó có tiếng hô "Bắt sống", mưa tên dừng lại, nhưng từ sâu trong rừng xông ra bốn, năm người.
Mấy kẻ đó đều đội nón lá, khoác áo tơi, trường đao trong tay sáng lóa như tuyết, lao đến như báo săn mồi.
Tiểu mộc tượng muốn tranh thủ thời gian cho nhóm Cố Bạch Quả chạy trốn, bèn vung cành cây trong tay quét mạnh về phía trước, định dùng chiêu "Quét ngang ngàn quân" để cản chân bọn chúng.
Chẳng ngờ cậu khí thế hùng hổ là vậy, đối phương lại tỏ ra vô cùng chuyên nghiệp. Một tên hất ngược trường đao lên, cành cây trong tay cậu bị chém đứt phăng một nửa.
Cắc, cắc, cắc...
Liên tiếp ba nhát chém: "vũ khí" trong tay tiểu mộc tượng chỉ còn lại một đoạn ngắn cũn cỡn như cái cán bột.
Tiếp đó một tên áp sát, tung một cước trúng ngay ngực tiểu mộc tượng, đá cậu bay văng ra ngoài.
Bịch!
Lưng tiểu mộc tượng đập mạnh vào một thân cây to bằng cái bát, cây gãy gập, còn cậu ngã xuống bùn. Vừa lồm cồm bò dậy thì thấy nhóm Cố Bạch Quả chạy chưa được bao xa đã bị chặn đường lui, còn Giang Lão Nhị bị hai tên giẫm thẳng dưới chân.
Đám người kia ra tay tàn độc, Giang Lão Nhị cũng gần như kiệt sức, hoàn toàn không còn khả năng phản kháng.
Thấy tình thế trong nháy mắt đã lâm vào cảnh tuyệt vọng như vậy, đầu óc tiểu mộc tượng bỗng nhiên nóng lên, cậu bật dậy lao tới, quật ngã một tên bên cạnh.
Gã kia lập tức phản công, dùng cùi chỏ thúc vào đầu tiểu mộc tượng.
Hai người vật lộn trong bùn lầy, tiểu mộc tượng liều chết chống cự. Đúng lúc này, tay phải cậu bỗng chạm vào cán dao quấn đầy dây thừng gai.
Một khi đao đã ở trong tay...
…
Bị đá văng đi rồi lại phải vật lộn với đối thủ như thú hoang, tiểu mộc tượng vốn đã có chút tuyệt vọng. Nhưng khi bàn tay cậu nắm chặt lấy cán dao quấn đầy dây thừng, cậu không kìm được hít một hơi thật sâu.
Sức mạnh trong lồng ngực chấn động qua lại, và đôi mắt cậu giữa vũng bùn lầy bỗng sáng rực lên.
Đao.
Đối với tiểu mộc tượng, thứ này từng là vũ khí cậu quen thuộc nhất. Năm xưa sư phụ vì muốn cậu có thể hành tẩu giang hồ đã đặc biệt nhờ đao khách Miêu Cương tên Hùng Thảo dạy cậu đao pháp.
Tất nhiên, dựa vào mặt mũi của Lỗ Đại thì chắc chắn không được, tiểu mộc tượng học đao chẳng qua là "ăn ké" Khuất gia mà thôi.
Sau này, Lỗ Đại lại cấm tiểu mộc tượng đấu đá với người khác, sợ cậu chìm đắm trong chém giết.
Đao đối với tiểu mộc tượng, chính là giang hồ.
Là cái giang hồ ăn thịt người không nhả xương.
Vút...
Khoảnh khắc tay phải cầm đao, máu trong người tiểu mộc tượng lập tức sôi sục. Tay trái cậu đập mạnh xuống đất, cả người bật dậy, sau đó không chút do dự vung đao chém thẳng vào cánh tay đối phương.