Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu Mộc Tượng lắc đầu, bảo không phải, tôi đâu có nghĩ nhiều thế, chẳng qua là nghĩ xem đối phương sợ tôi làm gì nhất thì tôi làm cái đó thôi.

Trò chuyện với Tứ Nhãn một lúc, xác định sư phụ cậu ta sẽ sớm đến nơi, Tiểu Mộc Tượng lại bước đến bên cạnh Tô Từ Văn Tô tiểu thư.

Lúc này, cô đang đứng bên cửa sổ, nhìn bầu trời bên ngoài qua khe hở song cửa.

Tiểu Mộc Tượng tìm đến cô cuối cùng, một là vì tình trạng của cô tốt nhất, không cần lo lắng quá nhiều, hai là vì chuyện xảy ra dưới rãnh bùn lúc trước, giờ nhớ lại, ngoài sự hoảng loạn còn xen lẫn vài phần vương vấn.

Cậu liếm môi, cảm giác như vẫn còn chút hương thơm vương vấn đâu đây, một cảm giác khó tả.

Đó là lần tiếp xúc gần gũi với phụ nữ duy nhất của cậu từ khi sinh ra cho đến nay, năm mười sáu mười bảy tuổi.

Cảm giác này quả thực quá... kích thích.

Nhưng càng như vậy lại càng thấy ngượng ngùng.

Nhất là cậu cũng không biết trong tình huống đó, ý thức của Tô Từ Văn có tỉnh táo hay không, hay cô có biết mình đã có hành động thân mật với cậu hay không.

Lúc trước mải chạy trốn, mạng còn chưa chắc giữ được nên không cần nghĩ nhiều, nhưng giờ khi đã tạm yên ổn, cậu ngẫm nghĩ một hồi, rốt cuộc vẫn không thể trốn tránh mãi được.

Cậu kiên trì bước tới, mở lời hỏi: "Tô tiểu thư, cô vẫn ổn chứ?"

Tô Từ Văn quay lại. Trải qua cuộc trốn chạy sinh tử và nương tựa vào nhau suốt chặng đường, tính tiểu thư của cô đã bớt đi nhiều, thay vào đó là vài phần thân thiết. Vì vậy cô gật đầu, bảo không sao, rồi hỏi thăm tình hình những người khác.

Tiểu Mộc Tượng trả lời thành thật. Tô Từ Văn thở phào nhẹ nhõm, nói thoát được ra ngoài cứ như là mơ vậy.

Tiểu Mộc Tượng nói: "Tô tiểu thư, chuyện cha cô nhờ tôi, tôi đã làm xong hòm hòm rồi. Trong chuyện này, còn phải cảm ơn sự lựa chọn và quyết định của cô, nếu không, e là tôi không sống nổi."

Nghe cậu nói vậy, Tô Từ Văn có chút xấu hổ: "Chuyện này là tại tôi, tôi bị ma xui quỷ khiến, lại chọn tin tưởng nó, đến cuối cùng mới biết mình chẳng qua chỉ là con mồi ngu ngốc như lợn..."

Cô vừa xấu hổ, vừa sợ hãi, lại có phần buồn bã, nói đến đây thì mắt đỏ hoe.

Tiểu Mộc Tượng vội vàng an ủi, bảo mỗi người chỉ có thể nhìn thấy một phần trước mắt, đó chính là tính hạn chế mà sư phụ tôi từng nói. Tên kia lại xảo quyệt như vậy, cô bị lừa cũng là chuyện bình thường. Điều may mắn duy nhất là cuối cùng cô cũng tỉnh ngộ, phối hợp với chúng tôi siêu độ thứ đó...

Tô Từ Văn tuy buồn nhưng chung quy vẫn vui nhiều hơn. Thấy Tiểu Mộc Tượng an ủi mình, không biết nghĩ gì mà mặt đỏ bừng lên.

Cô ngừng lời, Tiểu Mộc Tượng cũng không biết nói gì tiếp. Lúc này Tô Từ Văn lại hỏi ngược lại Tiểu Mộc Tượng: "Tôi cảm thấy người mình tràn trề sức lực, nín thở được rất lâu. Hơn nữa, những đồ vật xung quanh, dù tôi nhắm mắt lại cũng hình dung được đường nét đại khái trong đầu, thậm chí cảm nhận được sự thay đổi của chúng... Đây là nguyên cớ gì?"

Tiểu Mộc Tượng nhớ lại hành động dũng cảm một đao chém chết Bát đương đầu của cô lúc trước, gật đầu nói: "Chuyện này bình thường thôi. Tên kia muốn chiếm tổ chim khách, sinh ra từ bụng cô rồi ăn thịt cô. Giờ thần hồn nó đã tan biến, thứ để lại tự nhiên là tinh hoa tu luyện cả đời nó."

Tô Từ Văn xoa xoa bụng dưới bên trái, hỏi: "Cậu nói cái này chính là tinh hoa ư?"

Tiểu Mộc Tượng suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu không phiền, tôi có thể sờ thử một cái được không?"

Cậu đương nhiên không muốn tiếp xúc thân thể với cô tiểu thư xinh đẹp này nữa, nhưng chuyện này liên quan đến mức độ hoàn thành nhiệm vụ, không thể lơ là, đành phải đưa ra yêu cầu vô lý này.

May mà Tô tiểu thư là phụ nữ tân thời, nói ngay: "Lương y như từ mẫu, có gì đâu mà ngại?"

Tiểu Mộc Tượng hít sâu một hơi, đưa tay phải ra, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào bụng dưới bên trái của Tô Từ Văn.

Cậu phát hiện ở đó quả thực có một khối u to bằng quả trứng gà, không mềm cũng không cứng.

Nhưng trước đây, chỗ đó tỏa ra khí lạnh lẽo và đáng sợ, còn lúc này lại giống như đan điền của con người, liên tục có dòng nhiệt lưu chuyển, lan tỏa ra xung quanh.

Tiểu Mộc Tượng cảm ứng được "khí", dùng phép nội thị quan sát một hồi rồi thu tay về, nói với Tô tiểu thư: "Thứ tên kia để lại quả thực đã bị cô hấp thụ, đó là lý do vì sao cô lại tràn trề tinh thần như vậy. Tuy nhiên thứ này rốt cuộc có lợi hay có hại cho cô thì tôi không rõ. Sau này hãy bảo cha cô tìm danh y, người có chuyên môn kiểm tra xem sao, có lẽ sẽ cho lời khuyên hữu ích."

Tô Từ Văn nghe xong, nói với cậu: "Cảm ơn."

Tiểu Mộc Tượng nghiêm túc đáp: "Đừng khách sáo, tôi nhận tiền rồi mà."

Nói câu này, không hiểu sao trong đầu cậu lại hiện lên câu nói của Giang Lão Nhị lúc nãy, tự dưng thấy buồn cười.