Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau một vòng trò chuyện, khi Tiểu Mộc Tượng quay lại tìm Cố Bạch Quả thì thấy cô bé đã băng bó xong cho Giang Lão Nhị, kiếm hai tấm ván gỗ kê cho gã nằm ngủ. Bản thân cô bé cũng buồn ngủ ríu mắt, sắp không mở lên được nữa.
Tiểu Mộc Tượng vốn định bàn với cô bé về chuyện "khối u" trong bụng Tô Từ Văn, nhưng lúc này thấy ngại làm phiền, nói vài câu rồi để cô bé đi ngủ.
Thực ra, sau một đêm chạy trốn, Tiểu Mộc Tượng cũng mệt rã rời. Cố gắng hỏi han tình hình mọi người xong, cậu cũng dựa vào bên cạnh Cố Bạch Quả, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, cậu cảm thấy bên trái có người chui vào lòng mình.
Quần áo họ đều ướt sũng, tuy đã vắt khô nhưng vẫn còn ẩm, đêm xuống nhiệt độ lại thấp, chắc là cô bé Cố Bạch Quả sợ lạnh nên tìm hơi ấm. Tiểu Mộc Tượng buồn ngủ díu mắt không mở nổi, cũng không ngăn cản. Mơ màng một lúc, bên phải lại có thêm một người nữa ôm lấy cậu.
Lúc này Tiểu Mộc Tượng đã ngủ say, càng lười mở mắt.
Không biết qua bao lâu, cậu nghe thấy tiếng ai đó gọi mình: "Thập Tam, Thập Tam huynh..."
Tiếng gọi ban đầu nghe rất xa xăm, dần dần cậu mới tỉnh táo lại, mở mắt ra thì thấy tiểu đạo sĩ Tứ Nhãn đang gọi mình.
Bên cạnh cậu ta còn có một lão đạo sĩ mặc áo bào xám.
Thấy cảnh này, cậu giật mình tỉnh hẳn, cơn buồn ngủ bay biến. Theo phản xạ cậu định ngồi dậy, nhưng phát hiện hai bên trái phải đều có người ôm chặt cứng, khiến cậu không tài nào thoát ra được.
Cố Bạch Quả thì không sao, dù gì cũng chỉ là một đứa trẻ. Nhưng người bên phải, Tô Từ Văn, lại khác.
Cô gái này đã trổ mã, xinh đẹp như hoa. Lúc này cô đang ngủ say, mày cau chặt, đôi môi đỏ mọng, hai tay bám chặt lấy cánh tay cậu như bám lấy cọng rơm cứu mạng, má áp sát vào vai cậu, tỏa ra hương thơm đặc trưng của thiếu nữ, khiến chàng trai trẻ khí huyết phương cương như Tiểu Mộc Tượng nhất thời có chút phản ứng.
Chuyện này...
Tiểu Mộc Tượng vô cùng ngượng ngùng, rón rén rút tay ra, đặt hai người nằm yên ổn rồi mới đứng dậy, chắp tay chào lão đạo sĩ.
Tiểu đạo sĩ Tứ Nhãn nhiệt tình giới thiệu hai bên. Khi nhắc đến Tiểu Mộc Tượng, cậu ta nói cậu có ơn cứu mạng mình, nếu không có cậu thì cậu ta chắc chắn không thoát khỏi hang ổ ma quỷ kia. Còn về lão đạo sĩ áo xám, cậu ta giới thiệu đó là sư phụ mình, Cẩm Bình đạo nhân núi Thanh Thành.
Lão đạo sĩ tóc hoa râm, vẻ mặt từng trải, những nếp nhăn hằn sâu trên mặt, vẻ mặt nghiêm nghị.
Ông nheo mắt đánh giá Tiểu Mộc Tượng một lượt rồi mới nói với giọng không mặn không nhạt: "Bần đạo nghe Húc nhi kể chuyện của các cậu rồi. Đã cậu cứu nó thì có thể đưa ra một yêu cầu với bần đạo, miễn là không quá đáng, bần đạo đều có thể đáp ứng."
Giọng điệu ông khá lạnh nhạt, Tiểu Mộc Tượng cảm nhận được lão đạo sĩ này có vẻ không thích mình cho lắm.
Cậu mím môi, không nói gì.
Tiểu đạo sĩ Tứ Nhãn bên cạnh vội vàng nói: "Sư phụ, con vừa nói rồi mà? Chúng ta có thể hộ tống họ đến Du Thành được không?"
Lão đạo sĩ lắc đầu quả quyết: "Không thể."
Tứ Nhãn cuống lên: "Tại sao ạ?"
Lão đạo sĩ chỉ vào mấy người đang nằm đó: "Từ đây đến Du Thành, cả đường thủy lẫn đường bộ đều có tai mắt của Quỷ Diện Bào Ca Hội. Mang theo một đám thương tật thế này, ta làm sao lo xuể? Chi bằng ở lại đây dưỡng thương cho lành, đó mới là thượng sách. Còn việc đến Du Thành lúc này chẳng khác nào đi tìm cái chết."
Ông cũng không phải người không thấu tình đạt lý, không từ chối thẳng thừng mà giải thích qua loa một chút.
Lúc này Cố Bạch Quả, Tô Từ Văn và Giang Lão Nhị đều lần lượt tỉnh dậy. Dù sao động tĩnh lớn như vậy, họ cũng không thể ngủ say được.
Nghe lời giải thích của lão đạo sĩ áo xám, ai nấy đều thấy có lý.
Quỷ Diện Bào Ca Hội là bang hội từ nơi khác đến, dù tai mắt đông đảo nhưng không thể lục soát từng nhà từng hộ được. Dù sao chủ lực của chúng còn phải làm việc khác. Vì thế ở lại đây, có Cẩm Bình đạo nhân bảo vệ mới là an toàn nhất.
Ngay lúc đó, Tiểu Mộc Tượng đã suy tính xong xuôi. Cậu bước đến trước mặt lão đạo sĩ, chắp tay nói: "Đã vậy, mấy người bạn này của tại hạ xin nhờ cả vào đạo trưởng."
Lão đạo sĩ áo xám ngạc nhiên: "Cậu nói vậy là có ý gì?"
Tiểu Mộc Tượng thản nhiên đáp: "Tại hạ định một mình vào thành, thông báo cho Trình Ngũ gia."
…
Lão đạo sĩ áo bào xám vốn không ưa chàng trai trẻ xuất thân bàng môn tả đạo này, nhất là khi thấy cậu nằm ngủ mà trái ôm một cô, phải ấp một cô. Hừ, đúng là tên phóng đãng, nhìn mà ngứa mắt.
Nhưng dũng khí và sự quyết đoán cậu thể hiện lúc này khiến lão đạo sĩ Cẩm Bình bất ngờ.
Ông nheo mắt quan sát cậu một lúc lâu rồi từ tốn nói: