Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Song Hỷ hay Quỷ Diện, nói trắng ra thì cũng cá mè một lứa, chẳng bên nào tốt đẹp gì. Cái giang hồ đó không phải chỗ cho một gã thợ mộc nhỏ nhoi như cậu xen vào. Thay vì đến đó nộp mạng, chi bằng ở lại đây "tọa sơn quan hổ đấu", ai thắng ai thua cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bát cơm của cậu sau này.

Ông đã quen nhìn thói đời tranh đoạt, không vì chuyện Quỷ Diện Bào Ca Hội bắt đồ đệ mình mà nổi trận lôi đình.

Nhưng tiểu mộc tượng thì khác.

Cậu hít sâu một hơi rồi nói:

- Song Hỷ Bào Ca Hội ở Du Thành ngầm làm bao nhiêu việc ác, tôi không biết và cũng chẳng muốn quan tâm. Nhưng ít nhất họ còn giảng đạo nghĩa giang hồ, không như Quỷ Diện Bào Ca Hội, một lời không hợp là tàn sát cả làng. Nên nếu có thể, tôi vẫn hy vọng Song Hỷ tồn tại. Hơn nữa, tôi không muốn sống chui lủi như con chuột, nên chuyến này không đi không được.

Thấy cậu kiên quyết như vậy, lão đạo sĩ cũng đổi ý:

- Được rồi, cậu đi đi. Mấy người ở đây ta sẽ giúp chăm sóc.

Ông không giữ nữa. Tiểu mộc tượng chắp tay chào mọi người, dặn dò vài câu rồi chuẩn bị lên đường.

Người không nỡ nhất dĩ nhiên là Cố Bạch Quả.

Cô bé rất muốn đi theo, nhưng biết mấy thủ đoạn vặt vãnh của mình chẳng ăn thua gì khi đánh nhau thật sự, đi theo chỉ làm vướng chân.

Hơn nữa vết thương của Giang Lão Nhị rất phức tạp, nếu cô bé đi thì e hắn khó sống nổi.

Cô bé nhìn tiểu mộc tượng với đôi mắt đẫm lệ, đầy lưu luyến nhưng không ngăn cản.

Cô bé biết tiểu mộc tượng làm vậy là đúng.

Tô Từ Văn cúi đầu im lặng, nhưng trong lòng cũng thấy hụt hẫng.

Tiểu mộc tượng bước ra sân nhỏ ngoài từ đường. Trời tờ mờ sáng, sương mù dày đặc. Cậu vừa định đi thì nghe tiếng "meo", quay lại thấy con mèo béo Hổ Bì đang lê cái chân què tập tễnh đi theo.

Thấy con mèo béo, tiểu mộc tượng bật cười:

- Mày bị thương thế này thì ở lại nghỉ ngơi đi, theo tao làm gì.

Hổ Bì kêu "meo meo", nhe răng trợn mắt nhưng vẫn nhất quyết đi theo.

Nếu biết nói, chắc chắn nó đang chửi thề: "Ai thèm đi theo mày chứ! Nếu không phải thằng béo kia làm phép lên người tao thì tao thèm vào quản mày sống chết ra sao..."

Nhưng nó không nói được, chỉ biết kêu meo meo, làm tiểu mộc tượng cảm động.

Không chỉ tiểu mộc tượng, ngay cả lão đạo sĩ lạnh lùng cũng ngạc nhiên. Ông bước tới, nhìn vết thương trên người nó rồi thở dài:

- Con vật trung thành thật. Đã vậy, ta cho ngươi một viên Thanh Thành Bổ Khí Đan. Có nó vết thương sẽ mau lành hơn.

Ông lấy hồ lô bên hông ra, đổ một viên thuốc nhỏ màu xanh đậm.

Con mèo béo không khách sáo, kiễng chân lên liếm viên thuốc rồi nuốt chửng.

Cảm nhận được dược lực, nó kêu "meo meo" cảm ơn lão đạo sĩ.

Thấy con vật hiểu chuyện, khuôn mặt già nua cứng đờ như đá của lão đạo sĩ giãn ra, nở nụ cười hiếm hoi, những nếp nhăn xô lại như đóa hoa cúc nở rộ.

Tiểu mộc tượng bế Hổ Bì lên, cúi chào Cẩm Bình đạo nhân rồi nhảy qua tường rời đi.

Ra khỏi làng, tiểu mộc tượng đi dọc bờ sông. Trời đã sáng hẳn. Sau trận mưa lớn đêm qua, bờ sông mờ ảo trong sương sớm, nước sông đục ngầu, cây cỏ đẫm sương, không khí trong lành như một thế giới mới.

Ôm Hổ Bì, tiểu mộc tượng lẳng lặng đi được ba năm dặm rồi bất ngờ lên tiếng:

- Con hổ dữ hôm qua là mày phải không?

Cậu đang đi một mình bên bờ sông vắng, tự nhiên nói chuyện bâng quơ, trông thật kỳ quặc.

Nhưng con mèo béo đang nằm lười nhác trong lòng cậu bỗng khựng lại.

Tiểu mộc tượng nói tiếp:

- Thực ra tao nghi ngờ từ lâu rồi. Trên đời làm gì có con súc sinh nào thông minh đến mức hiểu tiếng người như thế? Trước đây tao chưa từng gặp mày, Lão Bát đột nhiên mang mày từ trong rừng ra. Giờ nghĩ lại, chắc mày là con hổ yêu bị hắn thu phục phải không?

Hổ Bì vẫn nằm im nhưng mở mắt ra, đôi mắt vàng rực nhìn mông lung vô định.

Tiểu mộc tượng tiếp tục đi, con mèo béo không phản ứng, không khí có phần gượng gạo.

Nhưng cậu cảm nhận được cơ thể con mèo trong lòng mình hơi cứng lại.

Có những chuyện nói toạc ra lại mất hay.

Cậu cười, nói thêm:

- Dù mày là cái gì đi nữa, tóm lại chuyện hôm qua cảm ơn mày nhé.

Câu nói này xác định mối quan hệ giữa hai bên. Hổ Bì kêu "meo" một tiếng miễn cưỡng, coi như đáp lại.

Đi thêm khoảng nửa giờ nữa, Hổ Bì không chịu nằm yên, nhảy xuống đất. Tiểu mộc tượng lo nó bị què, ai ngờ viên thuốc của lão đạo sĩ hiệu nghiệm thật, Hổ Bì đi lại bình thường như chưa từng bị thương.

Thảo nào đám bán thuốc dạo ngày xưa cứ bô bô quảng cáo thuốc của họ là bí phương núi Thanh Thành.

Tốt thật.

Đi dọc bờ sông một lúc lâu, thấy đằng xa có bến đò, tiểu mộc tượng không dám lại gần. Quan sát từ xa thấy có vẻ nguy hiểm, cậu quay người đi vào rừng.