Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vào rừng, cậu không vội đi ngay mà leo lên một ngọn đồi gần đó quan sát.
Không phải cậu đa nghi, mà cậu biết Quỷ Diện Bào Ca Hội chắc chắn sẽ không để tin tức lọt ra ngoài dễ dàng.
Các con đường dẫn vào Du Thành, dù thủy hay bộ, chắc chắn đều có tai mắt của chúng.
Cậu phải cẩn thận hơn nữa, nếu không sẽ hỏng việc lớn.
Tiếc là cậu không có thuật dịch dung như Giang Lão Nhị, nếu không đã chẳng vất vả thế này.
Tiểu mộc tượng bôi bùn vàng lên mặt, đi đường vòng tránh các thị trấn và làng mạc. Đến trưa, cậu đã nhìn thấy bóng dáng Du Thành từ xa, nhưng lại dừng bước không dám tiến lên.
Phía trước có trạm gác, đến đó sẽ không thể lặng lẽ đi qua được nữa.
Làm sao bây giờ?
Thời gian trôi qua, tiểu mộc tượng sốt ruột. Đang tính liều mình bơi qua sông thì thấy một người quen đi ngang qua.
Hoàng Lão Thất.
Gã lục bài (hàng sáu) chuyên nhiệm vụ canh gác của Bào Ca Hội từng gặp cậu ở bến Triều Thiên Môn. Tiểu mộc tượng nhớ gã vì chính gã là người dẫn cậu đến Trương Phi Lâu trong vụ cái chết của Trình Hàn.
Không biết sau khi Trình Hàn chết, gã có bị liên lụy không.
Do dự một chút, tiểu mộc tượng quyết định bước ra khỏi rừng gọi Hoàng Lão Thất lại.
Lúc này tiểu mộc tượng quần áo rách rưới, mặt mũi lấm lem bùn đất, trông chẳng khác gì ăn mày. Hoàng Lão Thất ngớ người nhìn mãi không nhận ra.
Tiểu mộc tượng đành xưng danh: "Tôi, Cam Mặc."
Hoàng Lão Thất giật mình, vội chắp tay: "Hóa ra là Cam gia, ngài... sao lại ra nông nỗi này?"
Tiểu mộc tượng không dài dòng, hỏi thẳng:
- Tôi muốn gặp Trình Ngũ Gia, anh sắp xếp được không?
Hoàng Lão Thất hỏi: "Gặp Ngũ Gia làm gì?"
Tiểu mộc tượng lắc đầu:
- Làm gì anh không cần biết, tôi chỉ hỏi anh có sắp xếp được không?
Hoàng Lão Thất ngập ngừng rồi nói thật:
- Cam gia, ngài không biết đâu. Sau vụ lần trước, Ngũ Gia không ưa tôi lắm nên điều tôi khỏi bến Triều Thiên Môn, đẩy ra trấn ngoài thành. Lần này tôi lẻn về uống rượu mừng thăng chức của một người anh em, không dám để cấp trên biết, nếu lộ ra thì tôi chết chắc.
Tiểu mộc tượng cả quyết:
- Không sao, chỉ cần anh sắp xếp cho tôi gặp Trình Ngũ Gia, tôi đảm bảo anh không những không bị phạt mà còn lập công lớn.
Nghe vậy, Hoàng Lão Thất mắt sáng lên: "Thật hả?"
- Tôi lừa anh làm gì?
Hoàng Lão Thất suy nghĩ vài giây rồi gật đầu cái rụp:
- Được, Cam gia bảo sao tôi làm vậy.
Tiểu mộc tượng bảo hiện cậu đang bị truy đuổi, không thể công khai vào thành, nhờ Hoàng Lão Thất tìm cách đưa cậu vào rồi sắp xếp gặp Trình Ngũ Gia.
Hoàng Lão Thất là thổ địa vùng này, nghe xong cười ha hả bảo tiểu mộc tượng đi theo mình.
Hai người tránh đường lớn, đến một trang trại nhỏ gần đó, vào một xưởng làm đậu phụ. Hoàng Lão Thất quen chủ xưởng, thì thầm to nhỏ một hồi rồi dẫn tiểu mộc tượng ra sân sau.
Ở đó có một chiếc xe bò. Hoàng Lão Thất mở khung gỗ trên xe ra, lộ một ngăn bí mật.
Hắn bảo tiểu mộc tượng chui vào đó, bên trên xếp đậu phụ lên thì không ai thấy được.
Đây chắc là đường dây bí mật Bào Ca Hội dùng trước đây. Tiểu mộc tượng thở phào, ôm Hổ Bì chui vào ngăn bí mật. Bên trên được xếp đầy những khay đậu phụ.
Xong xuôi, Hoàng Lão Thất hỏi vọng vào: "Cam gia, ổn không?"
Tiểu mộc tượng đáp: "Cũng được."
…
Đây có lẽ là con đường bí mật của Bào Ca Hội để vào thành. Dù Bào Ca Hội có thế lực lớn ở Du Thành nhưng vẫn có kẻ thù và phải đối phó với chính quyền, nhiều việc không thể công khai.
Tiểu mộc tượng nằm trong ngăn bí mật chật chội, con mèo béo Hổ Bì trong lòng cựa quậy liên tục.
May là có đủ lỗ thông khí nên không bị ngạt thở.
Phía trên là những khay đậu phụ nóng hổi mới ra lò, mùi thơm bay vào mũi khiến bụng tiểu mộc tượng réo ầm ĩ.
Hoàng Lão Thất kiểm tra lại rồi trao đổi với người khác vài câu, sau đó đánh xe bò đi.
Đi cùng có hai người: một gã đánh xe của xưởng đậu phụ và Hoàng Lão Thất.
Xe bò lọc cọc đi theo đường mòn vài dặm rồi ra đường lớn, tiếng người xung quanh ồn ào dần.
Đường xá gồ ghề, xe bò đi chậm rì, lúc lắc liên tục. Ban đầu tiểu mộc tượng thấy khó chịu, nhưng quen dần lại thấy êm ái như nằm trong nôi. Cộng thêm việc thức trắng đêm qua và đi bộ từ sáng sớm, cơn buồn ngủ ập đến.
Nhưng trong tình cảnh này cậu không thể ngủ, đành nhắm mắt nghỉ ngơi cho lại sức.
Đi được một lúc lâu, tiểu mộc tượng cảm thấy đường dốc hơn, xe lắc lư dữ dội, tiếng người và xe cộ xung quanh cũng thưa dần. Cậu thấy lạ.
Suy nghĩ một lúc, cậu gõ vào ván gỗ xe.
Cộc, cộc cộc...
Theo ám hiệu đã hẹn, một dài hai ngắn, gõ ba lần, cuối cùng Hoàng Lão Thất cũng lên tiếng: "Cam gia, sao thế?"
Tiểu mộc tượng hỏi:
- Nghe tiếng động này hình như không phải đường vào thành?
Hoàng Lão Thất "à" một tiếng rồi đáp: