Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khuất Mạnh Hổ cười nói:
- Tri Nghĩa huynh, chuyện này nói ra cũng thật trùng hợp. Nếu không nhờ huynh nhiệt tình mời mọc thì đệ đã không đến đây. Mà không đến đây thì không nhìn thấy bức tượng gỗ của tiểu muội nhà huynh, càng không biết người anh em của đệ gặp nạn. Nói đến chuyện này, đệ phải lạy tạ huynh một cái.
Cậu ta chắp tay cúi người. Lưu Tri Nghĩa vội đỡ dậy:
- Lão đệ ở Bắc Bình là nhân vật phong vân, mời được đệ về nhà chơi là vinh hạnh của huynh, sao phải làm thế.
Lưu Tri Nghĩa đỡ Khuất Mạnh Hổ dậy rồi quay sang nhìn tiểu mộc tượng, đánh giá một lượt rồi nói:
- Vừa rồi tôi nghe tiểu muội kể lại đầu đuôi câu chuyện. Nói ra thì là do Lưu gia tôi có lỗi với cậu, bị Ngô Bán Tiên lừa gạt và xúi giục nên mới ra nông nỗi này. Tôi phải xin lỗi cậu…
Anh ta là người có học, hiểu chuyện, liền xin lỗi tiểu mộc tượng ngay tại chỗ. Đại Dũng đứng bên cạnh cũng làm bộ hối lỗi sâu sắc.
Tiểu mộc tượng vừa thoát chết, trong lòng không còn oán hận nhiều, lại được người ta xin lỗi nên cũng không muốn truy cứu, tranh thủ cảm ơn Lưu Tiểu Nha. Khuất Mạnh Hổ cũng giúp giới thiệu Lạc Phú Quý. Đúng lúc này, bảo trưởng trong trấn chạy tới báo cáo:
- Đã tìm khắp nơi rồi nhưng không thấy Ngô Bán Tiên đâu cả.
…
Lần này người đến không phải Cảnh trưởng huyện Lâm Nhất Dân mà là bảo trưởng trong trấn - Hồ Kiều.
Làm việc ở trấn Tam Đạo Khảm cũng được một thời gian nên tiểu mộc tượng cũng quen mặt bảo trưởng Hồ. Cậu từng gặp ông ta vài lần ở nhà họ Lưu. Ông ta không phải người có bản lĩnh gì xuất chúng, chỉ nhờ quan hệ tốt với nhà họ Lưu và mấy hộ giàu có trong trấn nên mới ngồi được vào vị trí này.
Thực tế, trong thời buổi loạn lạc, quân phiệt cát cứ, thổ phỉ hoành hành như thế này, không chỉ ở địa phương mà hầu hết các nơi trên cả nước, trật tự xã hội đều dựa vào thân hào địa phương duy trì.
Và những gia tộc "có người chống lưng", lại nắm giữ "hàng nóng" trong tay như nhà họ Lưu đương nhiên có quyền lực rất lớn, khiến bảo trưởng Hồ không thể không xu nịnh.
Bảo trưởng Hồ dẫn người đến tìm tiểu mộc tượng, hỏi han tình hình vụ án.
Tiểu mộc tượng kể lại toàn bộ sự thật.
Nghe xong, bảo trưởng Hồ ngớ người ra. Một lúc lâu sau ông ta mới hỏi lại:
- Ý cậu là chuyện nhà mới họ Lưu gặp tà ma thực chất là do Ngô Bán Tiên và sư thúc Khải Minh của cậu bày ra để thử sư phụ cậu? Rồi chuyện người chết hôm nọ cũng là do gã Hổ Bức - kẻ bắt cóc cậu - và sư phụ hắn làm, còn Ngô Bán Tiên ở giữa giật dây tính kế?
Ông ta cảm thấy chuyện này ly kỳ cứ như kịch bản tuồng chèo vậy.
Tiểu mộc tượng gật đầu xác nhận.
Bảo trưởng Hồ nhìn cậu chằm chằm một lúc rồi hỏi:
- Cậu nói thế có bằng chứng gì không?
Tiểu mộc tượng ngạc nhiên:
- Ý ông là sao?
Bảo trưởng Hồ đáp:
- Miệng lưỡi không xương nhiều đường lắt léo, nói suông thì ai chẳng nói được. Tôi đến đây, rồi cho người đi tìm Ngô Bán Tiên khắp nơi là nể mặt công tử Tri Nghĩa. Nhưng cậu phải biết, Ngô lão tiên sinh không chỉ nổi danh trong trấn mà còn lừng lẫy cả huyện Càn Thành, thậm chí cả vùng Tương Tây - Xuyên Đông. Nếu cậu không đưa ra được bằng chứng mà nói năng lung tung là phải chịu trách nhiệm đấy.
Tiểu mộc tượng cuống lên:
- Bằng chứng, bằng chứng…
Cậu vắt óc suy nghĩ rồi nhận ra chẳng có bằng chứng nào cả. Chuyện này "pháp bất truyền lục nhĩ", chỉ có vài người biết. Sư thúc Khải Minh đã đi rồi, Hổ Bức bặt vô âm tín, Ngô Bán Tiên cũng lặn mất tăm, cậu lấy đâu ra bằng chứng?
Chợt nhớ ra một chuyện, cậu nói:
- Thư từ! Bức thư tôi nhờ tiểu thư Tiểu Nha gửi đi Quảng Phủ bị bọn họ chặn lại, vẫn để trên bàn trong phòng tôi ở.
Lưu Tiểu Nha đứng bên cạnh nghe thấy liền ngạc nhiên thốt lên:
- A? Thư tôi gửi bị chặn lại ư? Sao có thể thế được?
Bảo trưởng Hồ sai người đến đó kiểm tra. Người đó quay về rất nhanh, lắc đầu bảo không thấy gì.
Chắc chắn Ngô Bán Tiên đã cất đi rồi. Lão già đó làm việc kín kẽ như vậy, đời nào để lại sơ hở.
Tiểu mộc tượng lại hỏi:
- Thế người câm còn ở đó không?
Nếu người câm còn đó thì may ra có manh mối. Dù sao trước đó Khuất Mạnh Hổ cũng từ gã mà biết cậu bị Hổ Bức bắt đi.
Bảo trưởng Hồ gật đầu:
- Còn. Nhưng tôi vừa hỏi rồi, một thằng câm không biết chữ, chỉ biết khoa chân múa tay ú ớ, cậu nghĩ nó làm chứng cho cậu được à? Chẳng lẽ cậu bắt người câm nói được?
Nghe vậy, lòng tiểu mộc tượng chùng xuống. Chưa bàn đến chuyện người câm có diễn đạt được hay không, dù có được thì chưa chắc gã đã đứng về phía cậu.
Nhưng cậu vẫn không từ bỏ, đòi đối chất trực tiếp với người câm.
Dù sao người câm chỉ không nói được nhưng vẫn nghe hiểu. Rõ ràng gã không bị câm điếc bẩm sinh mà là bị mất giọng sau này. Rất có thể chính Ngô Bán Tiên đã đánh thuốc gã.