Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thấy tiểu mộc tượng kiên quyết, lại có nhị công tử Lưu gia đi học ở Bắc Bình về đứng đó, bảo trưởng Hồ không dám lơ là, sai người giải người câm đang bị trói tới.

Người câm bị đẩy tới, mặt mày sưng vù tím tái, mũi miệng còn dính máu, rõ ràng là "chiến tích" của Khuất Mạnh Hổ trước đó.

Nhưng khi đối chất, gã tỏ ra bất hợp tác. Mặc cho tiểu mộc tượng nói gì gã cũng làm ngơ như không hiểu tiếng người.

Thấy thái độ lì lợm của gã, Khuất Mạnh Hổ đứng bên cạnh ngứa mắt lại nắm chặt nắm đấm.

Nhưng có người ngoài ở đó nên cậu ta kìm lại không động thủ.

Tiểu mộc tượng nhìn gã câm lầm lì như hũ nút, tức giận quát:

- Này anh câm, anh không có tên à? Anh có biết vì sao anh ra nông nỗi này không? Chính là do thuốc của Ngô Bán Tiên đấy! Anh vốn có thể nói chuyện, có thể tự tìm việc làm, kiếm đủ tiền còn lấy vợ sinh con. Chẳng lẽ anh không hận Ngô Bán Tiên chút nào sao?

Cậu gào lên đau đớn, nhưng đôi mắt đục ngầu của người câm vẫn không chút gợn sóng, vẻ mặt tê liệt vô cảm.

Gã nhất quyết không hợp tác.

Tiểu mộc tượng hết cách, thở dài thườn thượt, cảm giác chút sức lực cuối cùng cũng tan biến.

Người câm bị giải đi. Tiểu mộc tượng lặng lẽ nhìn theo, thoáng thấy đôi vai gã căng cứng trong khoảnh khắc, rõ ràng nội tâm gã cũng đang giằng xé dữ dội.

Nhưng cuối cùng gã vẫn chọn Ngô Bán Tiên.

Có lẽ gã chọn hiện thực. Trong thời buổi loạn lạc này, kiếm miếng cơm manh áo chẳng dễ dàng gì.

Ít nhất đi theo Ngô Bán Tiên thì không lo chết đói.

Người bị giải đi rồi, bảo trưởng Hồ nói với tiểu mộc tượng:

- Người thì chúng tôi mang về trông coi trước. Nhưng vụ này phải đợi Ngô Bán Tiên về rồi đối chất ba mặt một lời mới rõ được. Nếu cậu nhớ ra điều gì thì cứ báo cho chúng tôi, chúng tôi sẽ bẩm báo lên huyện.

Ông ta dẫn người rời đi, trước khi đi còn khúm núm chào Lưu Tri Nghĩa.

Rõ ràng ông ta dễ nói chuyện như vậy hoàn toàn là nể mặt Lưu Tri Nghĩa.

Đợi đám bảo trưởng đi khuất, Lưu Tri Nghĩa bảo Khuất Mạnh Hổ:

- Đi thôi, về nhà tớ. Cha tớ đã sai nhà bếp chuẩn bị rượu thịt rồi, chỉ đợi cậu về là khai tiệc thôi.

Khuất Mạnh Hổ không trả lời ngay mà nhìn sang tiểu mộc tượng.

Tiểu mộc tượng cúi đầu, rõ ràng trong lòng vẫn còn vướng mắc với Lưu gia.

Thấy vậy, Khuất Mạnh Hổ nói ngay:

- Tớ và Thập Tam bao năm không gặp, có rất nhiều chuyện muốn nói riêng. Hôm nay xin phép không làm phiền bác trai, ngày mai, ngày mai tớ nhất định sẽ đến bái phỏng.

Lưu Tri Nghĩa hơi ngạc nhiên, nhưng anh là người có học thức, biết cư xử đúng mực. Nhìn tiểu mộc tượng và Lạc Phú Quý bên cạnh, anh ngẫm nghĩ một chút rồi bảo:

- Cũng được, anh em các cậu trùng phùng tớ không làm phiền nữa. Thế đã tính đi đâu chưa?

Khuất Mạnh Hổ đáp: "Chưa biết nữa."

Lưu Tri Nghĩa chỉ về phía đầu trấn phía đông:

- Đằng kia có quán lão Điền, lão ấy làm món thịt chó và lòng lợn ngon tuyệt cú mèo. Các cậu cứ ra đó đi, lát nữa tớ sai người mang hũ rượu ngon ra cho.

Khuất Mạnh Hổ gật đầu: "Được, làm phiền cậu quá."

Mấy người chia tay nhau. Lưu Tiểu Nha cứ lưu luyến không nỡ rời. Cô bé nhìn tiểu mộc tượng, rồi lại nhìn chàng trai người Miêu tuấn tú Lạc Phú Quý, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Khuất Mạnh Hổ ăn mặc tân thời. Tâm tư thiếu nữ rối bời, chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Khuất Mạnh Hổ lạ nước lạ cái, nhưng tiểu mộc tượng thì biết đường, dẫn hai người đến quán lão Điền.

Đó là một tòa nhà gỗ cũ nát ven đường. Một ông lão sống cùng cô cháu gái. Lão Điền tay nghề rất khéo, các loại lòng lợn linh tinh cho vào nồi đất, đặt lên bếp lò ninh sùng sục, mùi thơm tỏa ra nức mũi khiến ai đi qua cũng phải thèm thuồng.

Ba người ngồi xuống. Khi nồi đất lớn ninh nửa cái đùi chó và lòng lợn được bưng lên, ai nấy đều nuốt nước miếng ừng ực.

Đúng lúc đó, Đại Dũng vâng lệnh Lưu Tri Nghĩa bưng một hũ rượu tới.

Hắn đặt hũ rượu xuống rồi chuồn lẹ, không dám nán lại nửa giây, sợ tiểu mộc tượng tính sổ.

Khuất Mạnh Hổ gọi cô cháu gái mập mạp của lão Điền lấy ba cái bát sành thô, rót đầy thứ rượu hơi vẩn đục, nâng bát lên nói:

- Khai tiệc có lời, bát rượu này trước kính người bạn mới quen Lạc lão ca. Nếu không nhờ lão ca giữa đường thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ thì có khi tôi chỉ còn nước nhặt xác cho thằng em này thôi. Bát rượu này lão ca tùy ý, tôi xin cạn trước.

Cậu ta uống một hơi cạn sạch. Tiểu mộc tượng cũng vội vàng uống theo. Lạc Phú Quý tính tình sởi lởi, cũng chẳng khách sáo, cười lớn bảo: "Được, cạn!"

Uống xong một tuần rượu, mọi người lại rót đầy. Lần này tiểu mộc tượng nhanh tay kính rượu hai người anh em.

Mấy bát rượu vào bụng, Khuất Mạnh Hổ vội kêu:

- Dừng, đói cả ngày rồi, ăn miếng thịt đã, không thì phí phạm tay nghề của lão Điền.