Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ba người vội vàng động đũa, gắp miếng thịt đang sôi sùng sục trong nồi.
Trong nồi là một món thập cẩm hầm nhừ với ớt, hoa tiêu và đủ loại hương liệu. Thịt ninh kỹ nên vừa vào miệng đã tan ngay, nước thịt béo ngậy quyện với vị cay nồng trôi xuống dạ dày dằn cơn say xuống. Vị béo lan tỏa mang lại cảm giác hạnh phúc tràn trề.
- Ngon!
Cả ba đồng thanh hô lên, rồi nhìn nhau cười ha hả.
Rượu vào thịt vào, không khí bữa tiệc trở nên sôi nổi hơn hẳn. Ngay cả Lạc Phú Quý ban đầu còn hơi giữ kẽ giờ cũng nói nhiều hơn.
Ban đầu ba người bàn về chuyện của tiểu mộc tượng và sư phụ cậu. Khuất Mạnh Hổ hiến kế rằng chuyện này không được vội, phải đợi, đợi sư phụ Lỗ Đại hồi phục lại thì mọi chuyện tự khắc sẽ được giải quyết.
Sau đó Khuất Mạnh Hổ hỏi thăm về Lạc Phú Quý, khen anh thân thủ bất phàm, hỏi xem quê quán ở đâu.
Lạc Phú Quý bảo mình không phải người vùng này, mà là người Miêu Cương, ở trại Đôn, một bản người Miêu nằm ở cửa ngõ Thập Vạn Đại Sơn giáp ranh Tương Tây và Kiềm Đông. Anh sang đây thăm họ hàng, tình cờ gặp chuyện này.
Anh bảo mình nhìn người khá chuẩn, vừa thấy tên Hổ Bức mặt đầy hung tướng, sát khí đằng đằng là biết không phải thứ tốt lành gì.
Vốn dĩ anh cũng không định xen vào, thời loạn lạc ra đường bớt một chuyện tốt hơn thêm một chuyện. Nhưng không hiểu sao nhìn cậu em Cam Thập Tam này thấy rất hợp nhãn duyên. Hơn nữa cậu em này dù đang trong tình cảnh nguy hiểm như thế mà vẫn biết lo nghĩ cho người khác, nhân phẩm quả là tuyệt vời.
Nghĩ đến đó nên dù thế nào anh cũng phải ra tay giúp đỡ.
Rượu ngon, là rượu ngũ cốc nấu thủ công, độ cồn cao. Thịt hầm trong nồi thơm phức. Ba người càng nói chuyện càng tâm đầu ý hợp, tâm trạng tiểu mộc tượng cũng khá lên nhiều, không còn gò bó nữa.
Bữa rượu kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ. Hũ rượu hết sạch, Khuất Mạnh Hổ lại nhờ chủ quán đi mua thêm. Đêm đã về khuya, Khuất Mạnh Hổ mời Lạc Phú Quý cùng tìm chỗ trọ trong trấn để đàm đạo thâu đêm. Nhưng Lạc Phú Quý đứng dậy, chắp tay chào hai người, bảo hôm nay gặp gỡ là cái duyên, nhưng anh thực sự phải lên huyện Càn Thành gấp nên xin cáo từ trước.
Khuất Mạnh Hổ và tiểu mộc tượng cùng giữ lại, bảo mười tám dặm đường nói xa không xa nói gần không gần, lại phải qua đèo, nhỡ gặp thú dữ hay trộm cướp thì không đáng.
Lạc Phú Quý cười ha hả, phất tay đầy hào sảng:
- Với bản lĩnh này của ta, ai dám cản đường?
Dứt lời, anh cất cao giọng hát vang bài sơn ca rồi nghênh ngang bước đi: "Cây trẩu kết hạt trĩu cành cong,
A nhữ,
Cành nào cành nấy trĩu đầy non,
Mọi người chung sức cùng nhau hái,
A chu,
Cùng nhau hái xuống cùng nhau thổi..."
…
Lạc Phú Quý cất cao tiếng hát rồi đi xa dần. Tiểu mộc tượng và Khuất Mạnh Hổ đứng trên con đường đá xanh trước quán rượu, lắng nghe tiếng ca của chàng trai ấy khuất dần nơi chân trời. Cả hai đều không giữ anh lại, bởi họ cảm thấy anh là con người chân thành, phóng khoáng, tương lai nhất định sẽ là nhân vật bất phàm.
Bình thường tiểu mộc tượng ít khi uống rượu, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao uống vào lại chẳng thấy say chút nào. Cậu chỉ thấy máu trong người nóng rực, khí tức trong lồng ngực cuộn trào dữ dội. Cái cảm giác thống khoái, tự do tự tại này là thứ bao năm qua cậu chưa từng được trải nghiệm.
Cậu vươn tay túm lấy cánh tay phải của Khuất Mạnh Hổ, hỏi:
- Lão Bát, Lão Bát, trước đây tớ chẳng thấy gì, nhưng sau chuyện hôm nay, tớ chợt thấy sống như Lạc đại ca quả thật tiêu sái.
Khuất Mạnh Hổ quàng tay qua cổ cậu, kéo cậu vào trong quán, rồi giả vờ trừng mắt:
- Sao? Cậu thấy tớ không đủ tiêu sái à?
Tiểu mộc tượng xua tay lia lịa:
- Đâu có, tớ thấy cả cậu và anh ấy đều tiêu sái cả.
Khuất Mạnh Hổ cầm đôi đũa tre, gạt tro than dưới bếp lò moi ra một củ khoai lang nướng đỏ au. Cậu ta cẩn thận bóc lớp vỏ cháy đen bên ngoài, cắn một miếng vào phần thịt khoai vàng ươm, nóng hổi bên trong, vừa ăn vừa xuýt xoa vì nóng. Nuốt xong miếng khoai, cậu ta nhấm nháp dư vị thỏa mãn một lát rồi mới bảo:
- Cậu ấy à, cũng giống như bao người khác thôi, chỉ thấy người ta sang chảnh trước mặt, đâu biết người ta chịu khổ sau lưng…
Tiểu mộc tượng đáp:
- Thời buổi này ai mà chẳng chịu khổ? Tớ cũng thế thôi.
Khuất Mạnh Hổ nói:
- Nhắc mới nhớ, tớ thấy sức vóc cậu rất tốt, sao bản lĩnh đánh nhau lại càng ngày càng thụt lùi thế? Hồi xưa hai đứa mình đánh nhau một trận, cậu cào tớ rách cả mặt, suýt làm tớ khóc nhè đấy.
Tiểu mộc tượng kể lại quy tắc sư phụ đặt ra. Khuất Mạnh Hổ nghe xong bĩu môi không tán đồng.
Cậu ta nói:
- Mệnh là chết, người là sống – chẳng lẽ người sống lại để nước tiểu làm cho chết nghẹn? Đừng nói người khác, nói ngay tớ đây này. Hồi tớ làm lễ thôi nôi, người nhà mời chưởng môn phái Ma Y Thần Tướng về xem mệnh cho tớ. Ông ta chỉ liếc tớ một cái rồi phán mệnh cách tớ quỷ dị kỳ quái, thiên mã hành không, năm mười ba tuổi ắt gặp đại nạn, không qua khỏi kiếp số đó. Sau này khi tớ sắp mười ba tuổi, người nhà cấm tớ ra khỏi cửa vì sợ tớ gặp chuyện. Thế là tớ nửa đêm trèo tường trốn đi, chạy tuốt sang Nam Dương. Kết quả cậu đoán xem thế nào…