Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cậu ta cười ha hả. Cười một lúc, bỗng nhiên cậu ta òa khóc:
- Mẹ kiếp, ông đây thì không sao, nhưng về nhà nhìn lại, nhà họ Khuất từ trên xuống dưới, già trẻ lớn bé, một trăm linh tám mạng người, đéo có một ai sống sót cả.
Cậu ta há miệng, nhét cả củ khoai lang nóng hổi còn dính tro than và vỏ cháy vào mồm, nuốt chửng. Đôi mắt cậu ta lóe lên tia nhìn sắc như dao, lầm bầm:
- Đéo còn ai sống sót, mẹ kiếp…
Nhìn Khuất Mạnh Hổ, người tưởng chừng như không gì không làm được, giờ đây đang cúi đầu đau khổ, tiểu mộc tượng không biết phải nói gì.
Quả thực, người anh em này, bao năm qua rốt cuộc đã trải qua những gì?
Cậu há miệng định nặn ra vài lời an ủi, nhưng cảm xúc của Khuất Mạnh Hổ đến nhanh đi cũng nhanh. Cậu ta quệt nước mắt, nhe răng cười:
- Ái chà chà, khoai lang nướng kiểu này ngon vãi chưởng. Nào nào nào, Thập Tam, lâu ngày không gặp, đừng nhắc chuyện đau lòng nữa, cậu cũng nếm thử đi.
Hai người ăn xong, Khuất Mạnh Hổ gọi lão Điền tính tiền.
Xong xuôi, cậu ta hỏi tiểu mộc tượng trong trấn có nhà trọ nào không, tối nay ngủ tạm ở đó, mai sẽ đến nhà họ Lưu "kiếm chác".
Tiểu mộc tượng dẫn Khuất Mạnh Hổ đến nhà trọ duy nhất trong trấn. Nhà trọ này có hai tầng, chia làm sân trước sân sau. Tầng một là phòng ngủ tập thể, hay còn gọi là "quán trọ xa mã". Tầng hai có phòng riêng. Khuất Mạnh Hổ bỏ tiền thuê một phòng. Hai người ra giếng trong sân rửa mặt mũi, lau người qua loa cho giã rượu rồi về phòng tiếp tục trò chuyện.
Xa cách bao năm, thỉnh thoảng có thư từ qua lại nhưng vài dòng ngắn ngủi không thể nói hết chuyện. Giờ nằm trên giường gỗ, hai người thi nhau kể về những trải nghiệm của mình sau khi chia tay.
Thực ra tiểu mộc tượng chẳng có gì nhiều để kể. Mấy năm nay cậu chỉ theo sư phụ đi xây nhà khắp nơi, cùng lắm là kể vài chuyện lạ gặp phải khi đi trừ tà, nhưng phần lớn đều không quá nguy hiểm, khá nhạt nhẽo. Ngược lại, trải nghiệm của Khuất Mạnh Hổ phong phú hơn nhiều. Cậu ta từng đi Nam Dương, ở lại Cảng Đảo - thuộc địa của người Anh một thời gian, thấy nhiều chuyện lớn, rồi lại chạy ra Bắc Bình học hành. Cậu ta cũng chẳng phải học hành tử tế gì, vừa học vừa quậy phá. Quậy tới quậy lui, nhờ có khiếu lãnh đạo nên cậu ta nổi danh như cồn.
Chính vì thế mà Lưu Tri Nghĩa mới coi trọng cậu ta, nhiệt tình mời về đây chơi.
Khuất Mạnh Hổ kể cho tiểu mộc tượng nghe về người Hoa và người Tây ở Nam Dương, về kiến trúc và phong tục tập quán nơi đó. Kể chuyện mình để học tiếng Anh và tiếng Bồ Đào Nha đã đi theo một giáo sĩ truyền giáo khắp nơi, làm đầy tớ cho người ta. Kể cả chuyện cậu ta từng gặp yêu quái nước ngoài – một loại tà vật đáng sợ sống bằng cách hút máu người. Kể chuyện cậu ta làm ăn ở Quảng Phủ, nơi đó có một trường quân sự, thanh niên có chí khí khắp cả nước đều đổ về đó học. Lại kể chuyện cậu ta ra Bắc Bình cầu học, kết giao với nhiều nhân vật lợi hại, còn bái đại sư võ lâm Bắc phái làm thầy học võ. Cậu ta còn khoe mình thân với một người quản lý thư viện của Kinh Sư Đại Học Đường, rảnh rỗi lại chạy vào đó đọc sách…
Sách ở Đại Học Đường nhiều vô kể, cậu ta đọc đến quên ăn quên ngủ, lại còn đi học ké khắp nơi.
Cuộc đời hữu hạn của tiểu mộc tượng chỉ quanh quẩn mấy tỉnh Tây Nam, lại thường xuyên ở công trường, thế giới của cậu chỉ là những gì trước mắt. Cậu cứ nghĩ thế giới chỉ có thế thôi. Nhưng câu chuyện của Khuất Mạnh Hổ như mở ra một cánh cửa sổ cho cậu, giúp cậu biết thế giới này còn bao nhiêu điều thú vị.
Hóa ra trên thế giới này, ngoài Trung Hoa đường đường chính chính còn có các nước như Mỹ, Pháp, Anh. Đông Dương hóa ra gọi là nước Nhật Bản. Nam Dương lại chia thành nhiều quốc gia, và những nơi đó đều là thuộc địa của cái gọi là "Châu Âu".
Châu Âu lại chia thành rất nhiều nước. Người ta có một thứ gọi là "khoa học", tàu to súng lớn, mạnh hơn Trung Quốc rất nhiều.
Những điều Khuất Mạnh Hổ kể khiến tiểu mộc tượng kinh ngạc. Cậu nằm xuống rồi lại ngồi dậy, ngồi lâu lại nằm xuống, càng nghe càng thấy phấn khích, không kìm được thốt lên:
- Cả đời này nếu được đi cái chỗ Châu Âu gì đó một chuyến thì cũng coi như không uổng phí kiếp người.
Khuất Mạnh Hổ bĩu môi:
- Thực ra bọn Tây dương đó cũng chẳng tốt đẹp gì đâu. Ý tớ là triều đình của bọn họ ấy, chứ nhiều người dân cũng tốt lắm. Nhưng triều đình bọn họ hung ác lắm, bắt nạt Châu Phi - tức là Côn Lôn Nô theo cách gọi của mình ấy, rồi lại chạy sang bắt nạt người Trung Quốc mình. Đáng ghét lắm. Chỉ tiếc là người nước mình không đoàn kết, haizz…
Cậu ta vỗ đùi đánh đét một cái, không kìm được cất cao giọng ngâm nga:
- "Nộ phát xung quan, bằng lan xứ, tiêu tiêu vũ yết. Đài vọng nhãn, ngưỡng thiên trường khiếu, tráng hoài kích liệt. Tam thập công danh trần dữ thổ, bát thiên lý lộ vân hòa nguyệt. Mạc đẳng nhàn, bạch liễu thiếu niên đầu, không bi thiết…" (Tóc dựng xung thiên, tựa lan can, mưa rào vừa tạnh. Ngước mắt trông, ngửa mặt kêu dài, chí khí hào hùng. Ba mươi năm công danh như bụi đất, tám ngàn dặm đường chỉ thấy mây và trăng. Chớ đợi đến khi đầu bạc trắng tuổi xanh, mới đau thương luống chịu...)