Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lời chưa dứt, phòng bên cạnh đã vang lên tiếng chửi bới của khách trọ:

- Ồn ào cái gì mà ồn ào! Nửa đêm gà gáy rồi, kêu gào như quỷ khóc sói gầm thế, không cho ai ngủ à? Mai có định đi làm không hả…

Người đó càng nói càng hăng. Khuất Mạnh Hổ vẻ mặt bất đắc dĩ, đáp vọng lại:

- Biết rồi, biết rồi, không nói nữa.

Khuất Mạnh Hổ đang cao hứng ngâm thơ, mắt rưng rưng lệ, bị mắng cho một trận cụt cả hứng, uể oải bảo tiểu mộc tượng:

- Thập Tam, thôi không nói nữa, ngủ đi, mai nói tiếp.

Tiểu mộc tượng hôm nay trải qua quá nhiều chuyện, cơ thể đã quá tải. Lúc trước do tâm trạng kích động nên không thấy mệt, giờ nghe bạn nói vậy, cơn mệt mỏi ập đến. Cậu nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Vừa nhắm mắt mở mắt trời đã sáng bảnh. Tiểu mộc tượng vươn vai một cái, cảm thấy đây là giấc ngủ ngon nhất của mình trong mấy ngày gần đây.

Cậu bò dậy, thấy Khuất Mạnh Hổ không có trong phòng, trong lòng thon thót, vội chạy ra ngoài. Nghe thấy tiếng động sau nhà, cậu xuống tầng, thấy Khuất Mạnh Hổ đang rửa mặt đánh răng ngoài sân, mồm đầy bọt trắng. Tiểu mộc tượng bước lại gần, thấy bàn chải đánh răng trong tay cậu bạn không giống loại thường dùng, bột đánh răng cũng rất tân tiến, chải nhẹ cái là đầy bọt.

Khuất Mạnh Hổ súc miệng xong bảo tiểu mộc tượng rằng thứ này là bàn chải đánh răng của người phương Tây, còn có cả kem đánh răng, dùng để vệ sinh răng miệng rất tốt.

Cậu ta mang theo một bộ dự phòng, bèn về phòng lấy đưa cho tiểu mộc tượng.

Tiểu mộc tượng thấy lạ, ngắm nghía kỹ cấu tạo của nó, thầm nghĩ có khi mình cũng bắt chước làm được cái này.

Hai người rửa mặt xong xuôi thì có người tìm đến. Đó là gia sinh tử Đại Dũng của Lưu phủ. Hắn vâng lệnh nhị công tử đến xem, nếu hai người dậy rồi thì mời sang Lưu phủ nói chuyện.

Tiểu mộc tượng vẫn còn khúc mắc với Lưu phủ, không muốn đi, nhưng Khuất Mạnh Hổ quàng vai cậu, thì thầm:

- Tớ biết, chắc cậu nghĩ nhà họ Lưu là "ruồi bâu tượng phật", chẳng có tí tình người nào. Nhưng trốn tránh mãi cũng không phải cách. Chuyện của sư phụ cậu vẫn phải nói rõ ràng với họ, cái gì của cậu thì phải trả lại cho cậu.

Nghe bạn khuyên giải, tiểu mộc tượng nhớ đến đống đồ nghề để lại ở công trường nhà mới Lưu gia.

Trước đó bị đuổi đi như con chó hoang, điều cậu canh cánh trong lòng, không yên tâm nhất chính là đống đồ nghề đó. Nếu lấy lại được thì ít ra cậu cũng còn cần câu cơm.

Tiểu mộc tượng không nói gì nữa, đi theo Khuất Mạnh Hổ đến nhà cũ họ Lưu.

Có lẽ nể mặt thiếu gia Tri Nghĩa, Lưu lão gia đích thân tiếp hai người tại nhà chính. Tất nhiên, chủ yếu là tiếp Khuất Mạnh Hổ. Lưu lão gia thực ra không mặn mà lắm với loại thanh niên tân thời như Khuất Mạnh Hổ, nhưng nghe đâu cậu ta cũng là nhân vật có tiếng ở Bắc Bình nên mới khách sáo trò chuyện hồi lâu.

Tiểu mộc tượng ngồi bên cạnh nhìn Khuất Mạnh Hổ đĩnh đạc nói chuyện với Lưu lão gia, không hề e dè sợ sệt, thậm chí còn dẫn dắt câu chuyện, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ. Cậu cảm thấy người bạn cũ của mình thay đổi lớn quá.

Cậu ta vốn gan to, nhưng bản lĩnh thì nay đã lớn hơn nhiều.

Trò chuyện một lúc, Lưu lão gia quay sang nhìn tiểu mộc tượng, nói:

- Hôm qua ta nghe nói chuyện của cậu, cũng biết sư phụ cậu bị oan. Nhưng Ngô Bán Tiên chưa lộ diện, chẳng ai nói rõ được. Phải trái trắng đen còn phải đợi cảnh sát huyện quyết định, cậu đừng vội.

Tiểu mộc tượng định nói gì đó thì bên ngoài có người hô lớn:

- Lão… lão gia, Ngô Bán Tiên về rồi.

Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Nghe tin Ngô Bán Tiên trở về, sắc mặt mọi người trong nhà chính mỗi người một khác: có ngạc nhiên, có kinh ngạc, có người lại hết sức nghi hoặc. Còn với tiểu mộc tượng, cảm xúc của cậu phức tạp hơn nhiều. So với người khác, cậu là người biết rõ nhất Ngô Bán Tiên không phải thứ tốt lành gì. Việc đã bại lộ mà hắn vẫn dám quay lại, rốt cuộc là có chỗ dựa nào?

Chẳng lẽ hắn định dùng vũ lực sao?

Những chuyện xảy ra mấy hôm trước khiến tiểu mộc tượng vẫn còn sợ hãi, nhưng nhìn sang Khuất Mạnh Hổ bên cạnh, cậu lại thấy vững tin hơn vài phần.

Người bạn thân này của cậu đã khác xưa rất nhiều, có cậu ấy ở đây thì cũng không cần quá lo lắng.

Nhà chính im lặng trong giây lát. Lưu lão gia chưa kịp nói gì thì Khuất Mạnh Hổ đã hăng hái đứng dậy:

- Bác trai, như bác đã nói, phải trái trắng đen cần đối chất trực tiếp. Đã Ngô Bán Tiên về rồi, cháu sẽ đưa Thập Tam sang đó nói chuyện ba mặt một lời với ông ta.

Khuất Mạnh Hổ đứng lên đi ra ngoài. Lưu lão gia không đi cùng mà sai quản gia đi gọi bảo trưởng Hồ trong trấn. Nhị thiếu gia Lưu Tri Nghĩa cũng đi theo.

Ra khỏi nhà cũ họ Lưu, tiểu mộc tượng thấy Lưu Tiểu Nha cũng lon ton chạy theo.