Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỗ ở của Ngô Bán Tiên cách trấn không xa. Ra đến đầu trấn thì bảo trưởng Hồ dẫn người tới hội họp. Đoàn người chừng hơn chục người rầm rộ kéo đến nhà tranh bên rừng trúc. Cánh cửa vốn đóng im ỉm nay đã mở toang, trước cửa có hai người lính đứng gác.

Hai người lính vai vác súng trường.

Bảo trưởng Hồ vốn đang hùng hổ, thấy hai người lính lập tức chùn bước. Ông ta nhìn Lưu Tri Nghĩa do dự một chút rồi mới tiến lại gần hai người lính, chắp tay hỏi:

- Hai vị sếp, xin hỏi Ngô Bán Tiên có ở bên trong không?

Hai người lính thấy một đám đông kéo đến, cau mày. Một người trông có vẻ hiền lành hơn đáp:

- Có, đang ở trong cùng Ngô đoàn trưởng chúng tôi.

Ngô đoàn trưởng?

Mọi người đều ngạc nhiên. Bảo trưởng Hồ vội hỏi:

- Ngô đoàn trưởng? Ngô đoàn trưởng nào cơ?

Người lính mất kiên nhẫn đáp:

- Còn Ngô đoàn trưởng nào nữa? Đoàn trưởng mới của Bảo an đoàn đấy. Ngài ấy là họ hàng với tiên sinh Ngô…

Thôi xong…

Nghe vậy ai nấy đều ngỡ ngàng. Tiểu mộc tượng chợt nhớ ra, vị Ngô đoàn trưởng này chắc chắn là vị quan chức dân đoàn hôm nọ được Ngô Bán Tiên xem bói trên huyện, sau đó còn mời lão đi ăn rượu. Còn chuyện tại sao hai người lại thành họ hàng thì cậu chịu.

Lão già khốn kiếp đó dám quay lại chắc chắn là nhờ có vị sếp lớn này chống lưng.

Nếu là thời thái bình thì tiểu mộc tượng cũng chẳng sợ, nhưng thời buổi loạn lạc này chẳng có luật pháp quy tắc gì, kẻ nào có súng kẻ đó làm cha. Nếu họ dở thói côn đồ thì hỏng bét.

Nghĩ đến đây, tiểu mộc tượng liếc nhìn Khuất Mạnh Hổ. Nhưng Khuất Mạnh Hổ lại tỏ ra không hề bận tâm, bước lên nói chuyện với lính gác.

Người lính bảo:

- Các người đợi đấy, để tôi vào hỏi đoàn trưởng.

Gã bảo đồng đội đứng canh rồi đi vào trong. Một lát sau gã quay ra, phất tay bảo:

- Đoàn trưởng nói mấy người liên quan và bảo trưởng vào trong, còn lại đứng ngoài đợi.

Nghe lệnh, bảo trưởng Hồ, Lưu Tri Nghĩa, Tiểu Nha cùng tiểu mộc tượng, Khuất Mạnh Hổ bước vào sân, những người khác ở lại bên ngoài.

Vào đến nhà chính, thấy Ngô Bán Tiên đang ngồi uống trà với một người đàn ông mặc quân phục. Tiểu mộc tượng nhận ra ngay đó chính là người hôm nọ xem bói.

Hôm đó hai người còn chưa quen biết, người đàn ông này còn nghi ngờ Ngô Bán Tiên, vậy mà giờ đây quan hệ có vẻ rất thân thiết.

Bảo trưởng Hồ dẫn mọi người vào, chắp tay chào người đàn ông kia, nịnh nọt vài câu rồi mới trình bày sơ qua sự việc. Người đàn ông nghe xong phất tay bảo:

- Các ông làm việc của các ông, đừng bận tâm đến tôi.

Nói xong, gã vắt chân chữ ngũ, khoe đôi bốt da đen bóng.

Nói thì nói vậy, nhưng có nhân vật này ngồi lù lù ở đó trấn áp, thái độ của mọi người cũng khác hẳn. Bảo trưởng Hồ mồ hôi vã ra như tắm, vừa lau mồ hôi vừa lựa lời kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Không biết có phải do có mặt Ngô đoàn trưởng hay không mà lời lẽ của ông ta thiên vị rõ rệt, biến toàn bộ quá trình sự việc thành những suy đoán chủ quan, lời nói một phía của tiểu mộc tượng.

Cùng một sự việc nhưng qua miệng ông ta, ý nghĩa đã thay đổi hoàn toàn.

Nghe xong những lời cáo buộc, mọi người nhìn về phía Ngô Bán Tiên. Lão già chỉ cười nhạt, rồi nhìn tiểu mộc tượng với ánh mắt thất vọng, chậm rãi nói:

- Tiểu huynh đệ Cam, thầy trò cậu là do tôi mời từ Phượng Hoàng về. Xảy ra chuyện này, tôi không đành lòng nên chẳng hỏi nguyên do mà thu nhận cậu, cho cậu ăn ở miễn phí, đối đãi tử tế. Nào ngờ lại chuốc lấy sự vu khống này, thật khiến người ta lạnh lòng.

Lão vừa dứt lời, mọi người đều gật gù. Tiểu mộc tượng ngớ người, định mở miệng phản bác thì chưa nói được hai câu đã bị Ngô đoàn trưởng đứng phắt dậy quát:

- Cái gì mà chột dạ bỏ trốn? Hôm qua Ngô lão tiên sinh đi dự tiệc của tôi nên mới không về. Cậu nói thế chẳng lẽ bảo tôi là đồng lõa à? Hừ…

Gã là lính, từng vào sinh ra tử, đôi mắt trừng lên đằng đằng sát khí.

Tiểu mộc tượng định cãi lại thì bảo trưởng Hồ sợ nhũn chân, vội quát lớn:

- To gan! Cam Thập Tam, mày lấy oán báo ân, không có bằng chứng gì mà dám vu khống Ngô tiên sinh, tung tin nhảm nhí, thật đáng ghét! Thưa sếp, tôi sẽ giải ngay nó lên huyện trị tội…

Ông ta vội vàng "mất bò mới lo làm chuồng", ra sức lấy lòng. Ngô đoàn trưởng hừ một tiếng không nói gì. Ngược lại, Ngô Bán Tiên xua tay, vẻ mặt đau đớn nói:

- Chuyện này nói ra cũng tại tôi. Nếu tôi không mời thầy trò họ về thì đã chẳng xảy ra cơ sự này. Cậu ấy bảo đây là ân oán sư môn, tôi cũng tin là thật. Lôi tôi vào chuyện này chắc cũng vì hận tôi…

Nói xong, lão quay sang xin bảo trưởng Hồ tha cho tiểu mộc tượng:

- Sự việc đại khái đã rõ. Tôi nợ sư phụ cậu ấy một ân tình, không thể bỏ mặc. Bảo trưởng Hồ, nể mặt tôi đừng truy cứu cậu ấy nữa.