Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thấy ba kẻ kia lên bè đi mất, Khuất Mạnh Hổ sốt ruột hỏi:

- Có cần giữ người lại không?

Họ cách chiếc bè chừng hai ba trăm mét, nếu chạy hết tốc lực thì vẫn có cơ hội đuổi kịp.

Chỉ có điều…

Lạc Phú Quý lắc đầu:

- Giao đấu dưới nước nhiều biến cố lắm, rất dễ để chúng chạy thoát. Nếu để sổng mất người, dù bắt được một tên cũng phí công. Hơn nữa tôi cảm giác kẻ lái bè đón chúng là một cao thủ, rất khó đối phó. Chuyện này không cần vội, có Hồng Phong Cổ của tôi bám theo, trong vòng hai mươi dặm tôi đều tìm ra được.

Khuất Mạnh Hổ ngạc nhiên: "Lợi hại thế cơ à?"

Lạc Phú Quý tự tin: "Đương nhiên."

Đã Lạc Phú Quý chắc chắn tìm được đối phương thì Khuất Mạnh Hổ cũng không vội nữa. Cậu ta nhìn trước ngó sau rồi hỏi tiểu mộc tượng:

- Cậu có biết hạ lưu sông này là đâu không?

Tiểu mộc tượng làm việc ở Tam Đạo Khảm một thời gian, thường ngày hay tán gẫu với mọi người nên cũng biết chút ít về địa lý vùng này, đáp:

- Xuôi dòng xuống là Thất Tinh Nham, Ngũ Lý Bài và Thiết Trại Pha. Xuống nữa là ra khỏi địa phận Càn Thành…

- Thiết Trại Pha?

Khuất Mạnh Hổ cười:

- Đi lòng vòng mãi cuối cùng lại quay về chỗ đó. Đi thôi, tiến quân đến Thiết Trại Pha.

Ba người men theo bờ sông đi xuống hạ lưu. Đường đi vô cùng khó khăn hiểm trở, mãi đến rạng sáng mới đến gần Thiết Trại Pha. Sau đó, họ tìm thấy chiếc bè gỗ dưới gốc một cây đa lớn.

Quả nhiên, nhóm Hổ Bức đã đến Thiết Trại Pha.

Xác định đúng chiếc bè mà nhóm Hổ Bức đi đêm qua, Lạc Phú Quý thoăn thoắt trèo lên ngọn cây đa như khỉ, miệng huýt sáo nhẹ. Một lát sau, con ong vò vẽ hơi đỏ bay tới, vo ve trên đầu anh rồi bay về phía sườn dốc cách đó không xa.

Lạc Phú Quý dẫn tiểu mộc tượng và Khuất Mạnh Hổ rời bờ sông, băng qua một cánh đồng lúa lớn, đi lên núi.

Đi được một lúc, anh dừng lại, lục lọi trong bụi cỏ tìm thấy một tấm bia đá.

Trên bia khắc tám chữ: "Từ Phúc cố địa, sinh nhân vật tiến" (Đất cũ Từ Phúc, người lạ chớ vào).

Nhìn thấy tấm bia, Lạc Phú Quý hít sâu một hơi, nói với hai người:

- Gay go rồi, gặp rắc rối to đây.

Khuất Mạnh Hổ hỏi: "Sao thế, mất dấu à?"

Lạc Phú Quý lắc đầu:

- Mất dấu thì không, nhưng đụng phải chuyện khó xơi rồi. Phía trước là làng Long Võ, không biết các cậu nghe bao giờ chưa? Người trong trại này nổi tiếng là khinh công sĩ trong Tương Tây Can Quân (quân đội vùng Tương Tây). Lịch sử nơi này rất lâu đời, nghe đâu quê quán của đại phương sĩ Từ Phúc đời Tần là ở đây. Năm xưa Từ Phúc ra khơi tìm thuốc trường sinh bất lão đã mang theo không ít người ở đây đi. Nghe đồn nhẫn thuật của Nhật Bản chính là phát triển từ đây mà ra…

Tiểu mộc tượng chưa nghe bao giờ, mặt ngơ ngác. Còn Khuất Mạnh Hổ thì phì cười:

- Người vùng này nhận vơ họ hàng, chém gió về tổ tông ghê thật. Ai chẳng biết Từ Phúc là người nước Tề thời Chiến Quốc. Nước Tề tính ra là vùng Sơn Đông bây giờ, cách đây cả mười vạn tám ngàn dặm.

Cậu ta không tin chuyện đó, nhưng Lạc Phú Quý lại nghiêm túc nói:

- Truyền thuyết chưa chắc đã thật, nhưng làng Long Võ ở Thiết Trại Pha thì tôi biết. Đám người này thời nhà Thanh làm Can Quân, sau đó lúc Thái Bình Thiên Quốc nổi loạn thì nhiều người gia nhập Tương Quân, lập nhiều chiến công hiển hách. Tuy bây giờ là thời Dân Quốc, họ lui về ở ẩn trong núi, nhưng hung tính rất lớn. Nghe nói không ít thổ phỉ khét tiếng trên giang hồ Tương Tây đều xuất thân từ làng Long Võ đấy.

Sắc mặt Khuất Mạnh Hổ trở nên nghiêm trọng:

- Bọn Hổ Bức hiện giờ đang ở trong làng Long Võ à?

Lạc Phú Quý gật đầu: "Phải."

Có thể nhiều người chưa hiểu rõ về "Can Quân" nên tôi xin giải thích đôi chút. "Can Quân" thực chất là chế độ miễn thuế do triều đình thiết lập ở vùng Tương Tây vào thời Đường, Minh. Người dân Tương Tây được miễn thuế, bù lại khi đất nước có biến thì nam đinh phải đi lính. Chế độ này kéo dài từ thời Minh đến đầu thời Thanh, bị bãi bỏ vào thời Ung Chính khi thực hiện chính sách "cải thổ quy lưu". Tuy nhiên truyền thống đã hình thành. Những gia đình có người đi lính Can Quân đều được triều đình cấp ruộng đất. Nhà nào có người tử trận thì được cấp từ 20 đến 40 mẫu ruộng, con cháu đời đời được hưởng lộc điền, không phải nộp thuế.

Có người bảo Can Quân thực chất là đội quân đánh thuê mang đặc sắc Trung Quốc.

Nguồn lính lớn nhất của Can Quân là cổ thành Phượng Hoàng của người Miêu và Hán, nhưng các châu huyện xung quanh cũng đóng góp không ít. Con em Can Quân đời đời kế tục, từ nhỏ đã tập tễnh nâng thanh đại đao trấn môn nặng cả trăm cân ở cổng thành. Lớn lên, nghề nghiệp vinh quang duy nhất là gia nhập "Can Quân", dùng mạng đổi lấy bạc trắng và vợ đẹp. Chiến tích của họ lẫy lừng. Chẳng nói đâu xa, chỉ từ năm Đạo Quang thứ 20 đến năm Quang Tự thứ nhất (nhà Thanh), trong vòng 36 năm ngắn ngủi, Can Quân đã sản sinh ra 20 vị Đề đốc, trong đó 7 người là trọng thần biên cương của triều đình, 21 Tổng binh, 43 Phó tướng, 31 Tham tướng, 73 Du kích và nhiều sĩ quan tam phẩm trở lên.