Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Uy danh lừng lẫy.
Chính vì thế, khi biết người làng Long Võ là hậu duệ của Can Quân, lại còn có thể là dòng dõi khinh công sĩ tinh nhuệ, ngay cả Lạc Phú Quý hào sảng và Khuất Mạnh Hổ lịch duyệt cũng không khỏi do dự, trong lòng e ngại.
Đây là một bầy hổ dữ ăn thịt người không nhả xương.
Nhưng nghé con không sợ hổ, do dự thì do dự chứ khí thế của Khuất Mạnh Hổ vẫn không giảm. Cậu ta liếc nhìn tấm bia đá trong bụi cỏ, cười lạnh nói:
- Chỉ là cái ổ thổ phỉ thôi mà. Tiểu Bát gia ta Nam Dương cũng từng đi, từng liều mạng với bọn quỷ Tây, sợ gì cái chốn này?
Nghe lời lẽ hào hùng ấy, Lạc Phú Quý cũng bật cười:
- Đã thế thì vào thôi, cẩn thận một chút là được. Tôi cũng muốn xem xem đám này tại sao lại cấu kết với bọn yêu nhân Lỗ Ban giáo…
Nói xong, nhìn thấy tiểu mộc tượng bên cạnh, anh sực tỉnh, cười gượng gạo:
- Thập Tam lão đệ, tôi không nói cậu đâu nhé.
Tiểu mộc tượng không để bụng:
- Sư phụ tôi là người Lỗ Ban giáo, nhưng sau này giáo phái tan rã, ông ấy cũng không cho tôi gia nhập. Tính ra tuy tôi biết Yếm Thắng thuật nhưng không phải người trong Lỗ Ban giáo.
Biết núi có hổ vẫn cứ đi, thiếu niên có chí lớn nhưng không lỗ mãng. Lạc Phú Quý ngồi xổm xuống, hít sâu một hơi rồi há miệng nhả ra một con rắn xanh nhỏ. Anh "chít chít" vài tiếng, con rắn xanh nghe lệnh liền trườn vào bụi cỏ, chốc lát đã mất hút.
Xong xuôi, Lạc Phú Quý ngẩng lên thấy Khuất Mạnh Hổ và tiểu mộc tượng đang ngẩn người kinh ngạc, không nhịn được cười:
- Sao thế, sợ rắn à?
Khuất Mạnh Hổ mặt hơi cứng đờ:
- Sợ thì không sợ, chỉ thắc mắc con rắn đó sống ở chỗ nào trong người anh thôi?
Lạc Phú Quý cười ha hả, thản nhiên đáp:
- Con đó gọi là Đàn Nhi Xà (rắn trong vò), nuôi nó tốn nhiều rượu lắm. Nhưng nuôi được rồi thì dùng để đi rừng đuổi côn trùng rất tốt. Tôi thả nó ra để làm tai mắt dò đường, tránh để người ta phát hiện chúng ta vào núi.
Khuất Mạnh Hổ nghe xong nghiến răng:
- Bảo sao tửu lượng anh tốt thế, hóa ra là bịp bợm cả, rượu đổ hết vào bụng con rắn rồi còn gì.
Miệng trách móc nhưng trong lòng cậu ta rất vui mừng. Lạc Phú Quý không phải người khoác lác, anh đã nói vậy thì chuyến đi này chắc sẽ bớt được nhiều rắc rối.
Trước có Hồng Phong Cổ định vị, sau có Đàn Nhi Xà mở đường, Lạc Phú Quý tung ra nhiều chiêu lạ, ba người tiếp tục tiến bước. Trên đường đi quả nhiên gặp người nhưng đều tránh né kịp thời. Đi được chừng một canh giờ thì đến một thung lũng mờ sương. Giữa thung lũng là một ngôi làng lớn. Ngoài những ngôi nhà sàn gỗ dựng bên sườn núi, ở giữa làng còn có một từ đường bằng đá rất bề thế.
Ba người nấp trong rừng trúc ven làng. Lạc Phú Quý chỉ vào từ đường được bao quanh bởi những ngôi nhà, nói:
- Mấy tên đó đang ở trong kia.
Vì khoảng cách xa lại bị nhà cửa che khuất nên tiểu mộc tượng không nhìn thấy tình hình trong từ đường. Nhưng cậu thấy rõ ở bãi đất trống bên ngoài có hơn hai mươi người, từ trẻ con bảy tám tuổi đến thanh niên hai mươi tuổi, ai nấy đều buộc đá nặng vào chân. Người thì chạy nhảy trên đất bằng, người thì nhảy lên nhảy xuống trong hố đất, không khí vô cùng náo nhiệt.
Lại có người cầm thanh đại quan đao múa may dưới ánh nắng ban mai, tiếng gió rít vù vù, rõ ràng phải có căn bản mười mấy năm mới có được bộ pháp vững chắc như thế.
Hộc, hộc, hộc…
Ở một góc khác, sáu thanh niên vạm vỡ cởi trần đang luyện côn dưới sự chỉ đạo của một người đàn ông thọt chân. Từng chiêu từng thức đều tăm tắp, sự sắc bén mang đậm sát khí chiến trường.
Chỉ có một từ để miêu tả: "Hung".
Đây đâu phải thôn làng gì, rõ ràng là một doanh trại quân đội.
Nhìn cảnh tượng đó, tiểu mộc tượng nuốt nước miếng đánh ực. Khuất Mạnh Hổ thì thầm:
- Gã thọt chân kia tớ biết.
Lạc Phú Quý nheo mắt quan sát rồi hỏi:
- Sao, có lai lịch à?
Khuất Mạnh Hổ gật đầu:
- Sư phụ dạy đao pháp cho tớ là Hùng Thảo, ngoại hiệu Miêu Cương Hùng Nhất Đao. Có ba người tề danh với ông ấy, được gọi chung là "Đao Thương Côn Phủ". Gã thọt chân kia chính là Miêu Cương Long Nhất Côn.
Tiểu mộc tượng lúc này cũng nhớ ra:
- Tớ nhớ rồi, nhớ rồi. Hồi Hùng sư phụ dạy bọn mình luyện đao, gã này có đến một lần, đòi tỷ thí với sư phụ. Nhưng sau đó thế nào thì tớ không biết.
Khuất Mạnh Hổ nói:
- Đương nhiên là sư phụ thắng rồi. Sau trận đó sư phụ bảo tớ rằng gã Long Nhất Côn này thủ đoạn chủ yếu là lối đánh trận mạc, đại khai đại hợp, chú trọng sát thương, quá cương mãnh mà thiếu sự uyển chuyển nên sư phụ mới thắng được. Tuy nói vậy nhưng sư phụ đánh giá hắn rất cao. Ông bảo nếu đơn đả độc đấu thì Long Nhất Côn kém một chút, nhưng nếu là hỗn chiến sinh tử thì hắn rất mạnh… "Sao bả kiêm dụng, thân côn hợp nhất" (Dùng cả ngọn và cán, thân và gậy hợp nhất) chính là nói về hắn. Không ngờ bao năm không gặp giờ hắn lại bị thọt.