Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lạc Phú Quý xoa cằm:
- Nói vậy thì nơi này đúng là đầm rồng hang hổ rồi.
Nói xong, anh nhìn Khuất Mạnh Hổ, định nói gì đó nhưng lại thôi. Nhưng Khuất Mạnh Hổ tinh quái thế nào, hiểu ngay ý anh, cười khì:
- Tôi chỉ nói thế thôi, chứ Hùng sư phụ đánh bại được hắn thì tôi cũng đánh được.
Lạc Phú Quý lại nhìn sang tiểu mộc tượng.
Tiểu mộc tượng ít nói, nhưng đến lúc quan trọng lại thốt ra câu kinh người:
- Làm tới đi! Gan to làm chuyện tày trời, gan bé ấp gà mái thôi. (Dân gian có câu: Gan to hiếp rồng hiếp hổ, gan bé hiếp gà mái).
Ở đây ai cũng có thể lùi bước, nhưng cậu thì không. Mọi người vì giúp cậu tìm sư phụ mới đến đây, nếu cậu lâm trận bỏ chạy thì người ta còn lý do gì để giúp cậu nữa?
Cậu phải giữ lập trường kiên định tuyệt đối.
Thấy mọi người đều quyết tâm, Lạc Phú Quý yên tâm dẫn hai người di chuyển sâu vào rừng trúc. Đợi một lát, thấy có người từ trong từ đường bước ra. Đi đầu là một lão già độc nhãn, địa vị có vẻ rất cao, xung quanh có mấy người vây quanh. Đứng cạnh lão là một ông già gầy gò, lưng hơi còng, tay cầm tẩu thuốc. Tiểu mộc tượng nhìn kỹ, thấy ông ta rất giống sư phụ mình.
Chỉ khác là tẩu thuốc của sư phụ đeo dây đỏ, còn tẩu thuốc của ông già gầy gò kia đeo miếng ngọc đen.
Đứng cạnh ông già gầy gò là ba kẻ đêm qua đi bè gỗ.
Không hiểu sao ngay cái nhìn đầu tiên tiểu mộc tượng đã cảm thấy ông già gầy gò kia chắc chắn là sư thúc Khải Minh của mình.
Nguyên nhân chính có lẽ là do thần thái trong ánh mắt ông ta quá giống sư phụ Lỗ Đại.
Lão già độc nhãn tiễn sư thúc "hờ" ra đến sân tập trước từ đường, nói chuyện thêm vài câu rồi sư thúc chắp tay cáo từ.
Hai thanh niên trong làng dẫn đường cho nhóm sư thúc rời đi. Lão già độc nhãn đứng nhìn theo, sắc mặt sa sầm. Lão nói gì đó với gã râu ria xồm xoàm bên cạnh. Gã kia nghe xong chắp tay rồi chạy đến chỗ Long Nhất Côn thọt chân đang dạy võ bên sân tập thì thầm.
Long Nhất Côn nghe xong ra lệnh một tiếng, sáu thanh niên vạm vỡ cầm cây côn bóng loáng chạy về phía rừng trúc.
Khoan bàn đến chuyện người làng Long Võ ở Thiết Trại Pha có phải hậu duệ của những dũng sĩ theo Từ Phúc ra khơi hay không, chỉ riêng khoản khinh công thì họ quả thực rất lợi hại. Ai nấy chạy nhanh như gió, hệt như báo rừng.
Thấy đám người lao về phía mình, tim tiểu mộc tượng đập thình thịch như đánh trống, tưởng bị phát hiện rồi, quay đầu định bỏ chạy.
Vừa quay người lại cậu đã bị Khuất Mạnh Hổ kéo giật lại, ấn rạp xuống đất.
Lạc Phú Quý cũng vội nấp đi.
Sáu người kia lao vút qua cách chỗ họ hơn mười mét, rồi vòng sang hướng đường mòn lên núi mà ba người vừa đi qua. Đợi họ đi xa, tiểu mộc tượng mới hoàn hồn, biết mấy người đó không phải nhắm vào bọn mình mà là đi theo nhóm sư thúc "hờ".
Rõ ràng người làng Long Võ và nhóm sư thúc "hờ" thực ra không cùng một phe.
Hai bên chỉ vì lý do nào đó mới đi cùng nhau mà thôi.
Lý do là gì nhỉ?
Cậu đang thắc mắc thì bên cạnh vang lên tiếng thì thầm của Khuất Mạnh Hổ:
- …Mộ Miêu Vương.
…
Mộ Miêu Vương? Là cái gì vậy?
Tiểu mộc tượng mặt mày ngơ ngác, còn Lạc Phú Quý thì thấp giọng hỏi:
- Không ngờ Khuất lão đệ cũng hiểu thuật đọc môi?
Khuất Mạnh Hổ cười đáp:
- Phải, hồi nhỏ tôi từng theo một cha cố đạo Tây Dương đi truyền giáo ở Tân Gia Ba (Singapore). Các cha cố Tây Dương muốn truyền giáo thì phải dùng đủ mọi cách, đa tài đa nghệ, biết rất nhiều thứ. Tôi học được không ít từ ông ấy, thuật đọc môi là một trong số đó. Ban đầu chỉ biết đọc tiếng Tây, sau ra Bắc Bình lại chuyên tâm nghiên cứu quốc ngữ nên cũng biết chút chút. Nhưng khẩu âm địa phương của bọn họ nặng quá, có thể không chính xác lắm đâu.
Lạc Phú Quý gật đầu xác nhận:
- Cậu nói đúng đấy, chúng đang nói về mộ Miêu Vương.
Khuất Mạnh Hổ hỏi: "Anh cũng biết đọc môi à?"
Lạc Phú Quý lắc đầu, chỉ tay lên trời. Hai người chưa kịp ngẩng lên thì đã nghe tiếng "vo ve", rồi thấy một vệt sáng đỏ lướt về phía cửa núi.
Hóa ra là thủ đoạn của người nuôi cổ trùng.
Tiểu mộc tượng tò mò không chịu nổi, vội hỏi:
- Rốt cuộc là chuyện gì?
Khuất Mạnh Hổ nhún vai:
- Tôi chỉ đọc được vài câu đứt quãng thôi, chủ yếu là do phương ngôn nhiều quá, lại xa nữa. Đầu đuôi câu chuyện phải hỏi Lạc lão đại nhà ta.
Thời gian cấp bách, Lạc Phú Quý không chần chừ, nói luôn:
- Tôi biết cũng không nhiều. Đại khái chắc chắn là lão già gù lưng kia có manh mối về mộ Miêu Vương. Nhưng một mình lão và đồng bọn không đối phó nổi cạm bẫy trong mộ nên định liên kết với làng Long Võ. Tuy nhiên bọn chúng hình như thiếu một thứ gì đó, người làng Long Võ không tin tưởng lắm. Thế là lão già gù lưng hẹn với làng Long Võ trong hai ngày sẽ lo liệu đủ, lúc đó sẽ bàn tiếp…