Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiểu mộc tượng nói:
- Tôi cảm giác lão già gù lưng đó chính là sư đệ của sư phụ tôi.
Khuất Mạnh Hổ thêm vào:
- Cái còn thiếu chắc là tiền, hoặc là tiền đặt cọc chăng?
Lạc Phú Quý nghe vậy ngẫm nghĩ một chút rồi bảo:
- Có khả năng lắm. Nếu vậy thì động cơ chúng tống tiền đồng hương tôi là hợp lý. Hơn nữa rất có thể không chỉ một nhà, biết đâu nhà khác đã bị chúng lừa trót lọt rồi.
Tiểu mộc tượng thắc mắc:
- Chúng không phải nhắm vào cuốn Lỗ Ban Kinh trong tay sư phụ tôi sao? Sao lại dính dáng đến mộ Miêu Vương gì nữa? Thế sư phụ tôi đang ở đâu?
Lạc Phú Quý lắc đầu:
- Cái đó thì chịu. Trước mặt người làng Long Võ, chúng không nhắc gì đến sư phụ cậu cả.
Khuất Mạnh Hổ đứng bên cạnh cười, xoa tay hăng hái:
- Lần này vui rồi đây, càng ngày càng to chuyện. Lạc lão đại, anh tính sao?
Lạc Phú Quý vươn vai, bình thản nói:
- Ban đầu tôi chỉ định giúp đồng hương xả cục tức, tiện thể giúp Thập Tam tìm sư phụ. Nhưng giờ thì khác rồi. Mộ Miêu Vương, bất kể là của vị Miêu Vương nào, cũng đều là tổ tiên người Miêu chúng tôi. Lũ khốn kiếp này muốn nhảy múa trên mộ tổ tiên chúng tôi thì phải hỏi xem tôi có đồng ý không đã.
Anh nheo mắt lại, ánh mắt sắc lẹm.
Tiểu mộc tượng đứng bên cạnh nhìn anh, không khỏi tò mò. Vị Lạc đại ca này ở quê nhà rốt cuộc là người thế nào nhỉ?
Nếu trước đây Lạc Phú Quý đối với tiểu mộc tượng chỉ là ân nhân cứu mạng, là một chàng trai Miêu Cương có võ nghệ cao cường, thì giờ đây hình tượng của anh trong lòng cậu đã hoàn toàn thay đổi.
Dù là thân phận người nuôi cổ trùng hay những thủ đoạn kỳ lạ liên tiếp tung ra, đều khiến tiểu mộc tượng tò mò.
Đây chắc chắn là một nhân vật bất phàm.
Nắm được tình hình đại khái, ba người quyết định rút lui trước. Dù có Đàn Nhi Xà của Lạc Phú Quý cảnh giới, nhưng làng Long Võ này tàng long ngọa hổ, nếu lỡ xảy ra sơ suất, buộc phải đối đầu trực diện thì không những đánh rắn động cỏ mà còn dễ gặp nguy hiểm.
Không đáng.
Vốn dĩ có thể quay lại đường cũ, nhưng ngặt nỗi sáu thanh niên cởi trần lúc nãy cũng đi đường đó. Nếu giờ quay lại rất dễ đụng mặt bọn họ.
Vì thế phải đi đường vòng.
Lạc Phú Quý rất thạo đi rừng. Dưới sự trợ giúp của Đàn Nhi Xà, anh không quay lại đường cũ mà dẫn hai người đi sâu vào rừng trúc.
Kế hoạch của anh là đi xuyên qua rừng trúc, leo lên sườn núi bên kia, vượt qua vách đá rồi vòng ra ngoài, tiếp tục bám theo nhóm Hổ Bức. Nếu có cơ hội thì tóm gọn cả ổ, còn nếu thấy chênh lệch thực lực thì tìm kẻ đi lẻ bắt làm "lưỡi" để tra hỏi.
Đó là kế hoạch xử lý của anh. Việc giang hồ giải quyết theo luật giang hồ. Là người Miêu, anh chẳng mảy may có ý định nhờ quan phủ giúp đỡ.
Hơn nữa dù có tìm đến quan phủ thì chưa chắc họ đã giúp mình.
Ba người bắt đầu đi sâu vào rừng trúc. Ngoài đường đi hơi khó khăn thì không gặp ai cả. Đi đến tận cùng rừng trúc, bắt đầu leo dốc thì Lạc Phú Quý bỗng dừng lại. Anh ngồi xổm xuống, áp tai vào nền đất ẩm ướt như đang nghe ngóng gì đó.
Đúng lúc đó, từ trên cây sam gần đó có một người trượt xuống.
Đó là một thiếu nữ người Miêu. Cô mặc bộ đồ vải thô màu xanh đen, khuôn mặt xinh xắn, dáng người thon thả, trên đầu còn đeo một bộ trang sức bạc.
Tay phải cô cầm một con dao cong nhỏ bằng bạc.
Con dao dài chừng hai gang tay, độ cong vừa phải, lưỡi mài sắc lẹm, nhìn qua là biết đồ dùng thực chiến chứ không phải đồ trang trí đơn thuần.
Còn tay trái cô đang nắm chặt một con rắn xanh nhỏ cứng đờ.
Con rắn đó chính là Đàn Nhi Xà mà Lạc Phú Quý nhả ra từ miệng lúc trước.
Con vật nhỏ bé linh tính này nãy giờ len lỏi trong rừng, luôn giữ liên lạc với Lạc Phú Quý để cảnh báo trước, giúp việc xâm nhập của họ thuận lợi vô cùng. Không ngờ giờ đây lại lọt vào tay thiếu nữ kia.
Nhìn những ngón tay thon thả như búp măng của thiếu nữ bóp chặt Đàn Nhi Xà, mặt Lạc Phú Quý hơi tái đi. Anh nheo mắt nhìn chằm chằm cô gái nhưng không nói gì.
Khuất Mạnh Hổ và tiểu mộc tượng cũng dừng lại. Tiểu mộc tượng thì luống cuống, còn Khuất Mạnh Hổ lại bình tĩnh di chuyển sang một bên.
Cậu ta như một con hổ thực thụ, tìm kiếm địa hình có lợi, sẵn sàng vồ mồi bất cứ lúc nào.
Trong bầu không khí căng thẳng như dây đàn, thiếu nữ người Miêu bỗng lên tiếng:
- Tất cả đứng im, không được cử động, nếu không tôi bóp chết con rắn này.
Giọng cô trong trẻo như chim đỗ quyên.
Khuất Mạnh Hổ cứng người lại, theo phản xạ nhìn sang Lạc Phú Quý.
Lạc Phú Quý ra hiệu bằng mắt bảo cậu ta đừng manh động, rồi từ từ giơ hai tay lên cho đối phương thấy mình không có vũ khí, hỏi:
- Cô muốn làm gì?
Thiếu nữ người Miêu hỏi: