Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Ba người lén lút trong núi này rốt cuộc định làm gì?

Lạc Phú Quý tuy xót xa cho Đàn Nhi Xà như cắt từng khúc ruột nhưng không định xuống nước, hỏi ngược lại:

- Thế cô làm gì ở đây? Làng Long Võ đâu phải địa bàn của người Miêu, cô chạy đến đây làm gì?

Thiếu nữ bĩu môi:

- Tôi bị người ở đây bắt, nhân cơ hội trốn ra…

Nghe vậy, Khuất Mạnh Hổ bật cười:

- Hây dà, tôi bảo này, cô nương đừng căng thẳng. Chúng tôi không phải người làng Long Võ, cũng không phải người xấu. Chúng tôi đang theo dõi mấy tên khốn kiếp tống tiền bạn chúng tôi, đến đây để xả giận thôi…

Cậu ta không nhắc đến chuyện của tiểu mộc tượng mà giải thích qua loa. Thiếu nữ không thèm để ý đến cậu ta mà hất hàm hỏi Lạc Phú Quý:

- Nhìn cách ăn mặc thì anh cũng là người Miêu, ở vùng nào?

Lạc Phú Quý bình thản đáp:

- Dòng Thanh Thủy Giang.

- Trại nào?

- Trại Đôn.

Nghe vậy, thiếu nữ thở phào, hào phóng thả con rắn nhỏ trong tay ra tỏ ý không còn thù địch, rồi nói:

- Hây dà, nước lớn trôi miếu Long Vương rồi. Tôi là người trại Lại ở Tây Giang, cách đó không xa. Tôi có bà cô lấy chồng về vùng gần chỗ các anh, ở Long Lý. Long Lý anh biết chứ?

Lạc Phú Quý huýt sáo thu hồi Đàn Nhi Xà rồi mới đáp:

- Biết, cách chỗ tôi chừng nửa ngày đường.

Thiếu nữ bước tới nói:

- Tôi tên Bảo Lan. Các anh tên gì?

Lạc Phú Quý hơi cau mày, không muốn nói chuyện lắm. Lúc này Khuất Mạnh Hổ cười hì hì bước lên:

- Ha ha ha, hóa ra là hiểu lầm. Tôi là Khuất Mạnh Hổ, ở nhà đứng thứ tám, cô có thể gọi tôi là Tiểu Bát Ca. Vị công tử đẹp trai này tên Lạc Phú Quý, còn người này là anh em của tôi, tên Cam Thập Tam…

Bảo Lan hỏi:

- Trên sườn núi quanh làng Long Võ đều có cạm bẫy báo động và đủ thứ bố trí, các anh vào bằng cách nào?

Khuất Mạnh Hổ chỉ vào Lạc Phú Quý:

- Nhờ "cục cưng" cô vừa bắt được đấy.

Bảo Lan nhìn ba người với ánh mắt đáng thương:

- Các anh làm ơn đưa tôi ra ngoài với, được không?

Dù là đồng tộc nhưng Lạc Phú Quý vẫn rất cảnh giác với cô gái lai lịch bất minh này. Anh quan sát Bảo Lan một lúc rồi nói:

- Chúng tôi còn có việc, không thể hộ tống cô rời đi được. Cô cứ đi men theo con đường phía trước, đi thẳng lên dốc. Chỗ đó không có bố trí gì đâu, với bản lĩnh của cô thì thoát ra dễ ợt…

Bảo Lan hơi ngạc nhiên, do dự một chút rồi hỏi:

- Các anh đến đây vì Trương Khải Minh à?

Lần này đến lượt tiểu mộc tượng kích động, cậu bước lên một bước hỏi:

- Cô biết Trương Khải Minh?

Bảo Lan nghiến răng ken két:

- Chính hắn lừa tôi đến đây. Đừng để tôi gặp lại hắn, nếu không tôi nhất định sẽ rút gân, lột da, ném hắn vào vạc dầu rán…

Đã có chung kẻ thù thì không tiện đuổi người ta đi nữa. Hơn nữa tiểu mộc tượng cũng rất muốn biết thêm tin tức về sư thúc "hờ" từ miệng Bảo Lan. Sau khi trao đổi ánh mắt, ba người quyết định đưa Bảo Lan đi cùng.

Trên đường ra khỏi núi, Bảo Lan kể lại quá trình quen biết Trương Khải Minh. Hắn từng là khách quý của tộc trưởng trại cô. Người Miêu nhiệt tình chất phác, đem những thứ tốt nhất ra đãi khách. Nào ngờ Trương Khải Minh lại nhòm ngó bí bảo trong trại. Bị phát hiện, hắn bắt cóc cô làm con tin chạy trốn, sau đó bán cô cho con trai út tộc trưởng làng Long Võ làm vợ.

May mà cô nhanh trí, lại biết cổ thuật nên giữ được thân mình không bị xâm phạm, tìm được cơ hội trốn thoát.

Nghĩ đến những gì phải chịu đựng mấy tháng qua, cô hận Trương Khải Minh thấu xương. Giờ nghe ba người muốn đối phó với hắn, Bảo Lan chẳng còn tâm trí nào mà về nhà nữa.

Cô cũng muốn tham gia một tay.

Vừa đi vừa nói chuyện, nhóm người ra khỏi thung lũng, đến bờ sông. Đi ngược dòng sông chừng mười dặm, bỗng thấy trên núi xuất hiện hai nhóm người, tổng cộng chừng hai ba trăm người đang rượt đuổi nhau, đánh nhau loạn xạ khắp núi rừng.

Dân phong vùng Tương Tây rất hung hãn, dòng tộc lại đoàn kết. Nhiều khi chỉ vì tranh nguồn nước, tranh đất đai, hay những xích mích nhỏ nhặt giữa các gia đình cũng dẫn đến đánh nhau to. Mà một khi đã động thủ thì cả làng từ già trẻ lớn bé đều tham gia, người cầm cuốc, kẻ cầm bừa.

Chà, náo nhiệt chẳng kém gì đi hội.

Đừng tưởng chuyện này là đùa. Lần trước tiểu mộc tượng theo sư phụ đi làm ở Phượng Hoàng, từng chứng kiến ba vụ ẩu đả quy mô như thế này. Hai trong số đó có người chết. Nếu không có quân đội đồn trú ở Phượng Hoàng can thiệp thì chắc còn to chuyện hơn nữa.

Nói đến đây, có thể nhiều người không tin.

Nhưng thực tế, dân phong vùng Tương Tây và cả vùng Miêu Cương đều vô cùng hung hãn, lại lạc hậu, rất nhiều người coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Điều này đã nổi tiếng khắp nơi.

Nếu không thì tại sao triều đình lại chọn nơi này làm nguồn lính cho Can Quân chứ?