Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Vô Tương bất thành quân" (Không có người Tương không thành quân đội), câu nói này đã được kiểm chứng trong thời kỳ hỗn loạn nhất của Thái Bình Thiên Quốc.

Bốn người đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thấy hai ba trăm người đang đánh nhau sống chết mà chẳng hiểu vì lý do gì. Khoảng một khắc sau, tiếng chiêng vang lên, từ xa vọng lại tiếng hô: "Chết người rồi!". Một nhóm người bắt đầu rút lui, tản ra như thủy triều về phía nam.

Chẳng mấy chốc, họ lẩn hết vào rừng, biến mất tăm.

Bên kia, phe thắng trận tụ tập lại một bãi đất trống. Ở đó có một người nằm trên vũng máu.

Mọi người xung quanh nhảy múa reo hò ầm ĩ.

Một gã đàn ông vạm vỡ cởi trần cầm con dao mổ lợn bước tới bên xác chết, rạch toang lồng ngực, moi ra một lá gan người còn đang rỏ máu, bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến.

Đám đông xung quanh hò reo cổ vũ nhiệt liệt.

Tiếp đó, họ lột sạch quần áo người chết, xả máu rồi khiêng đi.

Chứng kiến cảnh này, Khuất Mạnh Hổ kinh hãi thốt lên:

- Lũ người này… còn ăn cả thịt người ư?

Lạc Phú Quý lại tỏ ra rất bình thản:

- Dân phong Tương Tây vốn thế mà. Họ ăn tim gan người không phải để no bụng, mà là để phô trương sự dũng mãnh. Tất nhiên cũng có người tin theo vu giáo, cho rằng vạn vật hữu linh, ăn vào sẽ nhận được sức mạnh.

Dù được giải thích như vậy nhưng Khuất Mạnh Hổ, người được hưởng nền giáo dục phương Tây, vẫn khó mà chấp nhận được. Dù sao cậu ta xuất thân danh gia vọng tộc, lại đi nhiều nơi, được "văn minh" gột rửa, nên có những suy ngẫm nhất định về "con người". Việc ăn thịt người vốn chỉ xảy ra trong những năm đói kém mất mùa, quả thực quá sức tưởng tượng.

Nhưng dù thế nào thì cậu ta cũng chẳng ngăn cản được gì.

Xem xong cảnh đó, Khuất Mạnh Hổ bảo với mọi người rằng cậu ta nhìn thấy Hổ Bức trà trộn trong đám đông. Người bị đánh chết kia chính là do hắn ra tay.

Còn nhóm Trương Khải Minh thì đang ở trên đỉnh núi bên kia, tụ tập với mấy lão già hom hem.

Mấy lão già đó chắc là các bô lão trong vùng.

Gã Trương Khải Minh đúng là ôn thần, đi đến đâu là gieo rắc tai họa đến đó.

Mọi người còn đang do dự thì đám đông bắt đầu di chuyển ngược dòng sông. Họ đành phải bám theo. Đi được chừng nửa canh giờ thì đến một ngôi làng tựa lưng vào núi, hướng ra sông. Trong làng náo nhiệt vô cùng, đang bày tiệc rượu linh đình. Lạc Phú Quý suy nghĩ một lát rồi bảo:

- Trong đó có khá nhiều người Miêu đã Hán hóa (Thục Miêu). Tôi và Bảo Lan sẽ trà trộn vào thám thính tin tức, hai người đợi ở ngoài.

Tiểu mộc tượng lo lắng:

- Lạc đại ca, có ổn không đấy?

Lạc Phú Quý nhe hàm răng trắng bóng cười:

- Lúc trước đi qua Tam Đạo Khảm tôi có nghỉ lại ở làng này một ngày, có người quen. Chỉ cần tránh mặt tên Hổ Bức ra là không sao đâu.

Anh là người cực kỳ tự tin, luôn tạo cảm giác tin cậy cho người khác. Đã nói vậy thì tiểu mộc tượng và Khuất Mạnh Hổ cũng không ngăn cản nữa.

Còn Bảo Lan, cô gái Miêu này gan to tày trời, chẳng hề có chút e dè nào của con gái nhà quê, cứ thế tỉnh bơ đi theo.

Sau khi hai người đi khỏi, tiểu mộc tượng và Khuất Mạnh Hổ trốn vào rừng quan sát từ xa. Thấy tiểu mộc tượng cứ nhìn theo bóng lưng Bảo Lan mãi, Khuất Mạnh Hổ trêu:

- Sao, kết em gái này rồi à?

Tiểu mộc tượng lắc đầu quầy quậy:

- Không, làm gì có, tớ có đối tượng rồi mà… Tớ chỉ thấy cô gái này không đơn giản chút nào.

Khuất Mạnh Hổ bĩu môi:

- Đương nhiên rồi, tóm gọn Đàn Nhi Xà của Lạc lão đại dễ như bỡn thì sao mà đơn giản được? Loại người như cô ta, người Miêu gọi là "Thảo Quỷ Bà" (mụ phù thủy), đều là những kẻ đáng sợ và lợi hại cả… Thôi không nói cô ta nữa. Mà cậu bảo cậu có đối tượng á? Sao tớ không biết vụ này nhỉ? Cô ấy là ai, bao nhiêu tuổi, trông thế nào, người ở đâu?

Cậu ta hỏi dồn dập khiến tiểu mộc tượng ngượng chín mặt.

Tiểu mộc tượng gãi đầu:

- Tớ cũng chưa gặp bao giờ. Sư phụ bảo là hôn ước định sẵn, còn tặng người ta miếng ngọc đen Thao Thiết làm tín vật. Đợi tớ mười tám tuổi thì bảo tớ lên Đại Tuyết Sơn cầu hôn… Nhưng giờ sư phụ mất tích rồi, chẳng biết còn tính không nữa.

Khuất Mạnh Hổ cười ngặt nghẽo:

- Sư phụ cậu định đoạt á? Cậu chưa gặp mặt bao giờ mà cũng chịu à? Nhỡ đâu cô nương đó vừa đen vừa béo, ăn uống chóp chép, không rửa chân, hôi nách, táo bón, lại còn lười chảy thây thì cậu cũng ưng à?

Tiểu mộc tượng không tin:

- Chắc không đến nỗi thế đâu, sư phụ không hại tớ đâu.

Khuất Mạnh Hổ hả hê:

- Ông ấy không hại cậu, nhưng chắc gì ông ấy đã biết mặt mũi cô ta bây giờ ra sao? Nhỡ dậy thì thất bại, méo mó xẹo xọ thì nửa đời sau của cậu coi như xong phim.

Cậu ta cứ trêu chọc mãi làm tâm trạng tiểu mộc tượng chùng xuống.