Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cam Thập Tam nhắm mắt tưởng tượng, nhỡ đúng là một cô nương vừa đen vừa béo thật thì làm sao?

Đại ân đại đức của tiểu nương tử, kiếp này vô duyên, Cam Thập Tam ta chỉ đành kiếp sau làm trâu làm ngựa báo đáp vậy?

Cái này…

Cậu vừa lo lắng vừa thấp thỏm. Mãi một lúc sau mới nghĩ lại: Giờ sư phụ còn chưa tìm thấy, nghĩ gì đến chuyện vợ con chứ?

Thời gian trôi qua trong những câu chuyện phiếm. Đến quá trưa, Lạc Phú Quý và Bảo Lan no say quay về. Không chỉ thế, họ còn mang theo một gã đàn ông bị trói gô, bịt mắt bịt miệng.

Dù bị trói chặt nhưng Khuất Mạnh Hổ vẫn nhận ra đó chính là gã đến nhà đồng hương Lạc Phú Quý lấy tiền.

Nhìn thấy mép Lạc Phú Quý còn dính mỡ, rõ ràng vừa được ăn uống no nê trong làng, Khuất Mạnh Hổ rùng mình hỏi:

- Đừng bảo anh cũng ăn thịt người đấy nhé?

Lạc Phú Quý trừng mắt:

- Nói bậy! Hai hôm trước họ bẫy được con lợn rừng, mới ăn một ít, hôm nay lôi hết ra nấu, tôi được chia một phần.

Tiểu mộc tượng quan tâm đến kẻ bị bắt hơn, hỏi:

- Người này là…

Lạc Phú Quý đáp:

- Cũng may, giữa đường đụng mặt nên tóm luôn. Đi, tìm chỗ kín đáo thẩm vấn hắn chút.

Bắt được "lưỡi" rồi, hy vọng sẽ giải đáp được những thắc mắc trước đó, không phải mò mẫm trong sương mù nữa. Mấy người không dám chậm trễ, giải gã kia lên núi.

Chẳng bao lâu sau, họ tìm thấy một hang đá nhỏ, cửa hang hẹp chỉ lọt một người, lại có bụi rậm che khuất, rất kín đáo.

Lạc Phú Quý vào trước kiểm tra không có rắn rết gì mới đưa người vào, tháo bịt mắt và giẻ nhét miệng ra.

Gã này không bị bịt tai nên trên đường đi cũng đoán được thân phận của những người bắt mình.

Gã mím chặt môi không nói, nhưng răng đánh vào nhau lập cập.

Cạch, cạch, cạch…

Khuất Mạnh Hổ kiếm ít củi khô, châm lửa soi sáng hang động.

Lạc Phú Quý đứng sau lưng gã, bàn bạc với Bảo Lan:

- Cô cho hắn nếm mùi chút đi, để hắn khỏi nói dối?

Bảo Lan do dự:

- Thôi, tôi chẳng có đồ nghề gì cả, anh làm đi.

Hai người đùn đẩy nhau. Thấy Bảo Lan kiên quyết từ chối, Lạc Phú Quý đành nói:

- Thôi được, để tôi…

Anh xắn tay áo định ra tay thì con tin đang run như cầy sấy vội vàng kêu lên:

- Các đại ca đại tỷ, các người muốn biết gì Trương Lư Nhi tôi xin nói hết, không dám giấu nửa lời, chỉ xin đừng giết tôi, tha cho tôi cái mạng chó này, tha cho tôi…

Gã vừa nói vừa run bần bật, mồ hôi trên mặt to như hạt đậu. Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt kinh hoàng tột độ của gã.

Rõ ràng lúc bị bắt gã đã được nếm mùi thủ đoạn của Lạc Phú Quý rồi.

Dù vậy, Lạc Phú Quý vẫn thả con Đàn Nhi Xà xanh biếc ra, cho nó bò dọc sống lưng Trương Lư Nhi rồi quấn quanh cổ gã, sau đó mới từ tốn nói:

- Được rồi, mày cũng biết bọn tao là ai rồi đấy…

Trương Lư Nhi quỳ sụp xuống:

- Đại ca, em sai rồi. Nếu biết lão bán thuốc có quan hệ với các anh thì đánh chết em cũng không dám đụng vào.

Lạc Phú Quý chỉ vào tiểu mộc tượng:

- Tao nói chuyện đó à? Mở to mắt chó ra nhìn xem đây là ai.

Trương Lư Nhi liếc nhìn tiểu mộc tượng rồi lại cúi gằm mặt xuống.

Lạc Phú Quý chậm rãi hỏi:

- Quen không?

Trương Lư Nhi không dám giấu:

- Quen, là Cam Thập Tam, đồ đệ của sư bác sư phụ em.

Tiểu mộc tượng ngạc nhiên:

- Anh từng gặp tôi rồi à?

Trương Lư Nhi đáp:

- Trước đó tôi có đi theo dõi cùng Hổ Bức, vụ chặn thư từ người đưa thư cũng là tôi giúp một tay.

Lạc Phú Quý hừ lạnh:

- Đã là người quen cả thì nói thẳng luôn. Sư phụ của Thập Tam giờ đang ở đâu? Nói mau! Con Đàn Nhi Xà của tao biết mày nói thật hay nói dối đấy. Mày mà dám nói láo, nó đớp cho một phát thì tao cũng không kịp cứu đâu.

Trương Lư Nhi ngập ngừng một lát rồi chậm rãi nói:

- Sư bác em… hiện giờ có thể đang ở trong… mộ Miêu Vương.

- Mộ Miêu Vương? Rốt cuộc là cái gì?

- Em cũng không biết nữa. Nghe sư phụ nói loáng thoáng là của một vị thổ ty nổi loạn thời giữa nhà Minh, nhưng cụ thể thế nào em chịu. Vụ này Hổ Bức rành hơn em nhiều, em chỉ là thằng chân sai vặt thôi, có biết gì đâu…

- Thế sư phụ của Thập Tam sao lại chạy vào mộ Miêu Vương?

- Trước đó sư phụ em và Hổ Bức phục kích sư bác Lỗ ở công trường nhà họ Lưu. Sư bác Lỗ chắc đã đoán trước được nên có sự đề phòng. Tuy bị thương nhưng ông dùng chướng nhãn pháp lừa được hai người bọn họ rồi nhảy xuống sông trốn thoát. Sau đó sư phụ em nhận được tin có người nhìn thấy ông ở vùng Thiết Trại Pha này nên đuổi theo. Tìm mãi mới thấy dấu vết ở vách đá Tiểu Khê, rồi nhờ người làng Long Võ leo núi tìm người. Nhưng lại để ông chạy thoát. Tuy nhiên trong cái hang đá ông trốn, bọn em tìm thấy một bức bích họa vẽ dở trên tường. Bức họa đó do sư bác vẽ, nội dung chính là về mộ Miêu Vương.